Hắt hiu đôi vợ chồng già

Ngày đăng: 05:55 PM 17/08/2017 - Lượt xem: 2,842

      Ông Bùi Văn Hai 79 tuổi và người vợ bị tai biến 11 năm qua. Hai ông bà không con cháu và người thân. Mặc dù rất khó khăn nhưng ông chưa bao giờ có ý định rời xa vợ mình. Ước mong lớn nhất của ông là có căn nhà che mưa che nắng, che tuổi già đơn côi, héo hắt...

Ở cái tuổi gần đất xa trời - tình yêu của ông Hai và vợ dành cho nhau không hề vơi cạn...

Nghe những chia sẻ của ông mà xúc động: Mỗi đêm mưa, tui sợ sập nhà đè trúng bả. Tui phải nằm bên cạnh che chở, nếu có gì để bảo vệ vợ mình. Không chỉ vậy, mỗi ngày, ông còn tắm cho vợ, đút từng muỗng cháo, lau từng ngón tay, bàn chân cho sạch sẽ. Có khi ông nhường bà ăn, ông nhịn đói đến run cả người...

Lúc ngồi trò chuyện với ông, thỉnh thoảng lại bị cắt ngang vì bà kêu ông qua đỡ dậy, khi thì đút miếng nước, lúc thì đi vệ sinh. Nhìn cái cách ông đỡ bà, nâng niu và nhẹ nhàng, nhưng nhìn phía sau lưng ông, chương trình cảm nhận ông phải dùng hết sức mới đỡ được vợ, vì bà nằm lâu nên bị phù, người rất to, còn ông thì gầy yếu. Kí của bà nhiều hơn ông, thế nên ông phải gồng lắm mới nâng được bà dậy. Đó là chưa kể nhiều khi đói bụng, ông lo cho bà xong thì muốn ngã quỵ vì không thở nỗi. Vậy đó, vậy mà chưa bao giờ ông buồn than trách điều gì, ông chỉ sợ lỡ mình có đi trước, ai sẽ lo cho vợ. Nghe ông nói mà thương: Nếu có gì, tui chỉ mong bả đi trước, rồi tui lo vẹn tròn cho bả yên nghỉ xong là tui đi theo. Chứ lỡ tui mà đi trước, ai tắm rửa và đút cơm cho vợ tui ăn.

Nghe mà ngậm ngùi, nghe mà cảm phục đôi vợ chồng nghèo nhưng tình yêu thì ăm ắp.

Trong lúc ông đút nước cho bà, tôi nhìn lên căn nhà lá đã mười mấy năm, trống trước
hở sau. Hèn chi ông nói,  mỗi lần mưa, nước ngập lênh láng. Nền đất trơn trượt, ông nhiều lần bị té trầy hết tay chân.
Tuổi già mà, đi lại khó khăn, mắt mờ chân run, té xuống đó có lẽ lâu lắm ông mới gượng lên được. Cũng phải gượng thôi, vợ ông còn nằm đó, còn chờ bàn tay chồng chăm sóc.

Tôi chỉ cần như thế này thôi

Cứ mỗi chiều được ông gội tóc

Vợ chồng mình trãi qua nhiều khó nhọc

Nhưng thời gian chẳng vơi nỗi yêu thương

Mái tóc ngày nào một thưở vấn vương

Ông thường bảo thương ông tui đừng cắt

Tóc càng dài tình mình càng gắn chặc

Là mốc thời gian mình sống bên nhau

Tóc bây giờ có còn xanh nữa đâu

Mà ông vẫn nâng niu chiều chuộng

Những buổi chiều hoàng hôn vừa buông xuống

Tay ông gầy vẫn gội tóc cho tui

Tui chỉ cần chỉ cần có thế thôi

Sống bên ông cho đời không tẻ nhạt

Dù mái tóc bây giờ đã bạc

Nhưng sợi thương sợi nhớ chẳng phai màu.

 

Vâng, Họ đã nắm tay nhau đi gần hết con đường rồi, những ngày lại còn lại, ước rằng họ sẽ đỡ hiu hắt hơn. Đỡ lạnh buốt hơn trong những ngày mưa gió.

Hình ảnh của ông bà Hai: 

 

 

 

 

 

 

 

 

EKIP SCCGDV

0908313281
Facebook
Facebook