NHỮNG “GÔ ĐÀN ÔNG TRONG CHƯƠNG TRÌNH SÁT CÁNH CÙNG GIA ĐÌNH VIỆT

Ngày đăng: 05:19 PM 05/03/2019 - Lượt xem: 84

NHỮNG “GÔ ĐÀN ÔNG TRONG CHƯƠNG TRÌNH SÁT CÁNH CÙNG GIA ĐÌNH VIỆT❤️
(Món quà Em Tố Tâm Nguyễn Thị nhờ Hồng Thuý gửi tặng các anh trên những chuyến hành trình của Sát cánh)

Đôi khi, tôi thích ngắm nhìn những gã đàn ông không phải vì gã đẹp trai ngời ngời hay bụng sáu múi.

Ngắm nhìn là bởi, hôm ấy, bên mái nhà trong bản Mông, có những gã đàn ông đang lúi húi bỏ vào túi những chai nước mắm, chai nước tương, chai dầu ăn Tôi đứng trên triền dốc cao, ngắm nhìn một gã mập mập tròn tròn và không cao lắm – trên vai anh ấy, bên hông anh ấy là hai thùng mì gói.

Anh tất tả, xoay bên này, quay bên nọ - anh tất tả vì bà con tới nhận quà huyên náo cả một góc sân rồi. Anh, ông chủ ở Sài Gòn lặn lội lên chốn khỉ ho cò gáy này …

Tiếng thở hồng hộc, phì phò, những bước chân mỏi gần như không còn muốn lê. Nhưng, gặp tụi nhỏ, tôi thấy trong mắt anh điều gì đó như đang nhìn ai đó thân thuộc lắm. Anh vuốt tóc chúng, anh trò chuyện với chúng, anh vui và cũng có gì đó khó tả khi nhìn chúng xé nhỏ mẩu bánh mì cho vào miệng. Anh đặt vào lòng bàn tay của những đứa trẻ nghèo ấy những viên kẹo ngọt, những chiếc bánh mà anh cùng với bao nhiêu người đàn ông, chị phụ nữ khác nữa lặn lội mang đến đây.

Những chiếc bánh chiếc kẹo được cất đựng thật kỹ càng để còn nguyên vẹn. Những chiếc bánh chiếc kẹo như món quà nhỏ mà mỗi lần ai đó đi xa trở về, nhiều đứa trẻ sung sướng đón nhận nó.

Rất nhiều gã đàn ông mang tình yêu lấp lánh ấy – tôi được gặp trên những chuyến xe. Những gã đàn ông ấy, dù khi đi làm ăn, buôn bán, hay tiếp đối tác, họ sành sỏi, lanh lợi nhưng ở đây họ rất hiền, nhìn mọi thứ trong đôi mắt chứa đựng hạnh phúc… Tôi ngắm nhìn cành đào còn sót lại những đóa hoa muộn bên tường rào bản Mông, bên một ngôi trường mới.

Xa dưới con dốc kia, tôi bắt gặp hai gã đàn ông, chắc là đang chuyện trò gì đó. Hai gã đàn ông đứng xoay lưng về phía tôi – chắc là đang tỉ tê gì ấy mà, tôi nghĩ thế vì thấy họ đưa tay chỉ trỏ, những ngôi nhà nhỏ xíu trong bản, gió lùa tứ phía, chắc họ đang nghĩ về những đứa nhỏ trong căn nhà đó vào lúc mùa đông.

Tôi nhớ, lúc nãy, nơi đầu dốc, có mấy đứa con nít lũn cũn đi từ dưới lên, thập thò bên cổng trường; gã bự con tay cầm mấy lốc sữa, cả kẹo nữa – gã đem đến cho chúng.

Ban đầu chúng e dè nhìn người lạ, rồi gã nói gì đó, vậy là chúng cười thật tươi đưa tay ra đón lấy hộp sữa, cái kẹo. Tôi cũng thấy gã tít mắt nói năng vang trời, nụ cười của gã đã lọt vào ống kính máy ảnh của tôi, và tôi cũng đã rất vui khi ngắm nhìn nụ cười của gã.

Gã, cũng là một ông chủ ở đâu đó dưới Sài Gòn, cái nơi mà chắc nói hết ngày lũ trẻ kia cũng không biết là đâu đâu. Hai gã đàn ông ấy, gã thì bự con và cao; gà kia tóc hoa râm nhiều hơn và cũng nhỏ con hơn – hai gã xoay người về hướng ngôi trường.

À, ra là hai gã đang ăn gì đó. Có lẽ là cái bánh, cái kẹo còn sót lại trong hộp. Chắc hai gã đói bụng, tôi cũng thế vì chúng tôi đã đi cả một đoạn đường thật xa, thật mệt đến đây. Đến thì xúm xít với bọn con nít. Vì chúng đợi đã lâu, vì người xa thì Việc đâu cả vào đấy rồi thì mới hay bụng mình sôi rần.

Tôi thích ngắm nhìn hình ảnh trước và cả sau ấy. Hai gã hiền và ngọt ngào vô cùng…

Có những chuyến xe mang tôi đến những miền xa. Có những chuyến xe mà trên chuyến xe ấy, tôi được đồng hành cùng những gã đàn ông bự con và cả nhỏ thó nữa, đôi khi trông có vẻ dữ tợn một chút nhưng thật ra, lòng mấy gã mênh mông và ấm áp.

Tôi thích ngắm nhìn những gã đàn ông ấy, tôi thấy cuộc đời này thêm hạnh phúc. Những gã đàn ông bụng không sáu múi, không quần áo sang trọng, không nước hoa thơm ngào ngạt… nhưng ấm áp – yêu thương vậy là đủ...

Những gã đàn ông tôi gặp ấy, có thể họ gánh cả biển đời mênh mông, gánh bao đắng cay muộn phiền; gánh cả những lo toan cơm áo - nhưng khi ở bên những đứa trẻ, đến bên những người khốn khổ ấy - tôi chỉ thấy họ hạnh phúc. Có lẽ vì họ là đàn ông, muộn phiền chẳng cho ai thấy bao giờ.

 - TỐ TÂM- 

(Trích nguồn fb: BTV Hồng Thúy)

0908313281
Facebook
Facebook