...17 năm trước, có một sinh linh bé nhỏ chào đời. Con đến với thế giới này bằng tất cả tình yêu của cha của mẹ, bằng tất cả hy vọng về ngày mai tươi sáng, tươi sáng hơn cuộc đời của cha của mẹ...
Khi nước rút, khi bão tan, sẽ còn lại những câu chuyện đẹp để kể cho nhau nghe, để thế hệ sau hiểu rằng — trong bão giông, người Việt Nam không bao giờ bỏ rơi nhau.
...Chỉ cần một cây cầu thôi, kiên cố một chút – đường đến trường của bọn trẻ sẽ nhẹ nhàng hơn. Rồi những người dân sống trong vùng nữa, tự tin mà đi làm ăn, yên lòng lao động trên những ruộng đồng.
Những kí ức kinh hoàng về trận lũ quét cách đây gần 1 tháng trên vùng núi Tây Bắc, có lẽ sẽ mãi còn ám ảnh những người dân nơi đây. Lưu lại là nước mắt của những người còn sống...
Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về