...“Cảm ơn Sát cánh cùng gia đình Việt đã đưa chúng tôi đến đúng nơi cần đến. Mỗi phần quà mà các mạnh thường quân tin tưởng gửi về Đài, đã được người dân đón nhận với sự trân trọng và xúc động vô cùng”...
...Đúng là thời gian qua nhanh đến không ngờ. Mới ngày nào còn hồi hộp, từng ngày từng ngày một, cộng cộng đếm đếm những phần quà, số tiền đóng góp mà thính giả gần xa ủng độ cho Mùa xuân yêu thương....
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng phỏng vấn nhiều nhân vật đang sống trong những căn chòi lá, để rồi đau lòng khi nghe họ chia sẻ: "Nghèo quá, làm sao dám mơ có 1 nơi lành lặn để ở, làm sao mơ giấc ngủ được bình yên khi mưa về..."
Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.
...Và có những giấc mơ, dù chỉ là giấc mơ bé con thôi nhưng sao mà rạo rực, sao mà hân hoan, sao mà bùi ngùi xuyến xao; sao mà chân chất như những giọt mưa rừng quyện trong vị mặn của những giọt mồ hôi...
Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.