...Những giấc mơ chập chùng, những nụ cười bẽn lẽn sau những dãy đồi, sau cơ hồ nào là núi điệp trùng vây; những giấc mơ của trò nhỏ trên vai thầy, trên tay cô. Những người ngày lại ngày, day dứt làm sao có lớp học đàng hoàng, có phòng ăn ngay ngắn...
...Người đàn bà nghèo với 1 chân bị tật, với hàm răng trước bị rụng hết có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được ngày hôm ấy. Ngày mà bà cứ ngỡ rằng: “Như một giấc mơ cô à"...