...Cách đây tròn 5 tháng, chương trình đã gửi đi câu chuyện về điểm trường này, ngôi trường nhỏ lọt thỏm giữa bốn bề rừng núi, giữa sương mù, gió buốt; giữa những bộn bề chưa lúc nào nguôi trong lòng cô giáo trẻ...
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Bằng sự tiếp sức của biết bao người, những băng gạc được tháo ra, ánh sáng le lói bắt đầu, niềm tin thôi thúc, hy vọng được thắp lên, nụ cười nhen nhóm
Đen vui, Đen khóc. Đen hạnh phúc, Đen khóc – giọt nước mắt rơi vì những ngày tháng tuyệt vọng đã lùi lại phía sau. Giọt nước mắt rơi cho những ngày tháng phía trước thênh thang hơn rồi đúng không Đen.
...Những bức ảnh như những lời nói thấu tận tâm can, những đứa trẻ ở Na Ngoi đến trường với bụng đói nhiều hơn những bữa no. Lạnh - ở Na Ngoi có khi nhiệt độ xuống 5 độ C...
Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua