...Cách đây tròn 5 tháng, chương trình đã gửi đi câu chuyện về điểm trường này, ngôi trường nhỏ lọt thỏm giữa bốn bề rừng núi, giữa sương mù, gió buốt; giữa những bộn bề chưa lúc nào nguôi trong lòng cô giáo trẻ...
Một ngày cận tết, khi những cơn gió se lạnh ùa về, có một người đàn ông với đôi mắt không nhìn thấy, chân không mang dép, chỉ mang theo bên mình chiếc túi màu đỏ, phía trong đựng 1 cái bao tải xếp gọn lại...
Tết Trung thu luôn gắn liền với những kí ức đẹp trong tuổi thơ mỗi chúng ta, là ánh trăng ngày rằm, là những chiếc bánh Trung thu thơm mùi hoa bưởi, những chiếc đèn lồng thắp sáng lung linh và đâu đó rộn rã tiếng cười trẻ thơ...
Nơi đó, có hơn 100 đứa trẻ được cha mẹ đưa về đây để TÌM CON CHỮ. Nơi đó, Thầy cô thương trò nghèo, lấy 1 phòng học rồi ngăn đôi bằng tấm bạt rách cho khoảng 60 em ở...
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Đau lòng nhưng những lúc con cười hay những lúc con buồn, con đau, con đều hướng tìm mẹ, đó là niềm hạnh phúc và an ủi lớn mà con dành cho mẹ đến giờ phút này