Những ai đang gieo yêu thương, yêu thương bằng cách này hay cách khác thì cũng đang hạnh phúc, hạnh phúc trong lặng thầm và lặng lẽ mang hạnh phúc ấy tiếp tục gieo hạt trên những mảnh đất cằn!
Sài Gòn, 4 tháng giãn cách xã hội – thì cũng tròn 4 tháng ekip “LỘI NGƯỢC DÒNG” trong chuỗi ngày dịch bệnh bủa vây.
Đầu “mùa dịch”, tụi mình đi...
Đỉnh dịch... tụi mình càng không thể dừng lại...
Thái với Long là bạn... một tình bạn thật khó để tưởng tượng rằng, trên đời này tồn tại điều kỳ diệu đến lạ lùng như thế... Mọi thứ có thể thay đổi, duy có tình bạn của Thái và Long thì không!
Từ nay, những vần thơ hạnh phúc sẽ râm ran trong lòng những ông những bà nơi thôn nghèo... Từ đây, nơi ấy - cầu Cửa Tả - xã An Dân – bà con mình sẽ bắt đầu trang nhật ký bình yên và ấm áp...
Đối với người sáng mắt, nuôi 1 đứa con nhỏ đã chật vật lắm rồi, thế mà chị Lan - đôi mắt không thấy đường nhưng mang trên vai mình 2 đứa con nhỏ, chưa hiểu hết những khó khăn, mất mát trong gia đình của mình...
Mỹ Kiều đã không còn nữa nhưng ước mơ của con thì vẫn còn đó. Ước mơ ấy vẫn khắc khoải khôn nguôi khi gia đình của con đâu có khả năng rời khỏi nơi ở giữa bãi tha ma đó...