Những ai đang gieo yêu thương, yêu thương bằng cách này hay cách khác thì cũng đang hạnh phúc, hạnh phúc trong lặng thầm và lặng lẽ mang hạnh phúc ấy tiếp tục gieo hạt trên những mảnh đất cằn!
...Làm sao sẻ chia hết với nỗi lòng người đàn bà mà đến tấm ảnh thờ chồng phải cột bằng dây cho khỏi ngã – làm sao xoa dịu nỗi lòng người vợ, đến một chỗ thờ chồng cũng chỏng chơ, lênh đênh...
Có lẽ phải thật lâu thì những ký ức kinh hoàng ấy mới có nguôi ngoai trong trí nhớ của hàng ngàn người dân sống ở thị trấn Mường Xén và các bản của xã Tà Cạ, huyện Kỳ Sơn. Nơi dòng lũ đi qua gần như không còn gì cả.
Màn đêm đặc quánh, trong cơn mưa xối xả, giữa dòng thác lũ cuồn cuộn, giữa những quả đồi dần sạt lở… những người con nhỏ bé của bản làng, trơ trọi, đơn độc và bất lực.
...Những mái lá ngả nghiêng, vụn vỡ, mục nát chực chờ - và phía trong ấy, có những con người cũng vụn vỡ, co rúm đợi chờ nhìn bất lực. Giữa cánh đồng mênh mông, mái lá nhà dột cột xiêu buồn trơ trọi...