Những ai đang gieo yêu thương, yêu thương bằng cách này hay cách khác thì cũng đang hạnh phúc, hạnh phúc trong lặng thầm và lặng lẽ mang hạnh phúc ấy tiếp tục gieo hạt trên những mảnh đất cằn!
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.
Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
...mẹ em bệnh ung thư đã mất, thời điểm mẹ bệnh ba đã bán hết đất để lo cho mẹ nhưng không cứu được, rồi chị 2 cũng bị bệnh tâm thần, em gái thì sau 1 tai nạn xe, giờ cũng không được khôn lanh nữa...
...với trẻ con, hạnh phúc âu cũng chỉ đơn giản thế thôi, được ăn một bữa thật no, thật ngon và các em biết rằng - mình luôn được yêu thương và che chở cho dù sớm hay muộn.
Tết này, ở những miền xa, nơi rẻo cao, trong lòng những xóm nhỏ, bếp nhà ai vẫn lạnh căm, sân nhà ai vẫn sầu le lói và biết bao con trẻ nào biết chạnh lòng mùa xuân về - Tết nghĩa là hy vọng nhưng mà – con có biết là thế đâu, bởi – cha mẹ con nghèo lắm ..
Và trên con đường đó, không thể thiếu sự đồng hành, sự tin tưởng, niềm thương và đôi bàn tay ấm áp của các mạnh thường quân, của các ông bà cô chú bác, các em nhỏ gần xa