Đôi mắt của những cuộc đời nghèo có chung những dòng nhật ký thật đẹp. Đó là ngày mà chủ nhân của đôi mắt ấy được vào viện làm phẫu thuật cho mắt sáng, khỏe lại...
Mẹ của 3 đứa trẻ trong gia đình bỏ đi biền biệt. Còn cha ở lại, không được
khôn lanh như người ta, nhưng ngày mỗi ngày vẫn đạp xe lôi chở dừa, kiếm
từng đồng, từng cắc nuôi 3 đứa con ăn học.
Khi nước rút, khi bão tan, sẽ còn lại những câu chuyện đẹp để kể cho nhau nghe, để thế hệ sau hiểu rằng — trong bão giông, người Việt Nam không bao giờ bỏ rơi nhau.