Trên những chuyến hành trình Mùa xuân yêu thương, ta cùng lắng nghe tiếng gió xuân rạo rực, lắng nghe tiếng cười con trẻ líu ríu, lắng nghe tiếng lòng hạnh phúc của người mẹ; lắng nghe tâm tư vẹn tròn của người cha...
Đen vui, Đen khóc. Đen hạnh phúc, Đen khóc – giọt nước mắt rơi vì những ngày tháng tuyệt vọng đã lùi lại phía sau. Giọt nước mắt rơi cho những ngày tháng phía trước thênh thang hơn rồi đúng không Đen.
Đối với người sáng mắt, nuôi 1 đứa con nhỏ đã chật vật lắm rồi, thế mà chị Lan - đôi mắt không thấy đường nhưng mang trên vai mình 2 đứa con nhỏ, chưa hiểu hết những khó khăn, mất mát trong gia đình của mình...
Mẹ của 3 đứa trẻ trong gia đình bỏ đi biền biệt. Còn cha ở lại, không được
khôn lanh như người ta, nhưng ngày mỗi ngày vẫn đạp xe lôi chở dừa, kiếm
từng đồng, từng cắc nuôi 3 đứa con ăn học.
Con của ông là Lê Minh Tấn, bị tim 8 năm nay mà không có tiền điều trị. Gia đình nghèo lắm, cha lúc khoẻ thì đi làm công quả ở chùa, mẹ cũng lớn tuổi, ai thuê gì làm đó để nuôi 3 đứa con chưa trưởng thành.