Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Một ngày cận tết, khi những cơn gió se lạnh ùa về, có một người đàn ông với đôi mắt không nhìn thấy, chân không mang dép, chỉ mang theo bên mình chiếc túi màu đỏ, phía trong đựng 1 cái bao tải xếp gọn lại...
…Em ở Sóc Trăng, gia đình gồm 9 người, cha em 60 tuổi phải đi làm thuê, làm mướn, mẹ em thần kinh không ổn định, người anh và em gái của em bị bệnh tâm thần. Anh 2 thường xuyên đánh đập người thân, có khi đốt nhà...
Bà chọn buông căn nhà nhưng bà lại giữ được một điều rất lớn… đó là sự bình an trong lòng và một phần tình thương đủ rộng để chia cho nhiều người khác.