Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Sống thì có hẹn hò hôm nay ngày mai. Còn chết thì
chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước... Và những ngày mà
chúng ta đang sống, may mắn còn có cơ hội để nhìn lại, ngẫm về
những lời hẹn để thấy mình sẽ phải làm gì khi còn có thể.
Buổi lễ kỷ niệm 5 năm phát sóng chương trình SCCGĐV với chủ đề: Lời nói từ trái tim đã khép lại vào chủ nhật ngày 27/11 vừa qua. Gần 400 đại biểu đã có mặt vào buổi sáng hôm ấy để cùng với chương trình khóc- cười theo mỗi câu chuyện.
Với Sát cánh cùng gia đình Việt, mỗi mùa xuân đến không chỉ là một thời điểm trên lịch, mà giống như một lời nhắc dịu dàng rằng, hành trình yêu thương vẫn đang tiếp diễn.
Yêu thương không cần phải đợi đến khi trưởng thành, cũng không cần phải có thật nhiều mới có thể cho đi. Ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến ta mỉm cười không phải là những gì ta đã giữ lại mà là những yêu thương ta đã kịp trao đi.
...khi ngồi trò chuyện với cô Kính Viên, thỉnh thoảng lại nhìn thấy bàn tay cô run run lấy chiếc khăn nhỏ trong túi ra lau nước mắt, lòng HT như thắt lại- cảm xúc này làm sao tả xiết- vị sư cô đã 75 tuổi nhỏ thó trong bộ áo lam, đôi dép cũ sờn...