Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Hành trình đi tìm con chữ của các em nhỏ sao mà nhọc nhằn và gian nan quá. Có rất nhiều em, ba mẹ mang xuống gửi các thầy cô rồi mãi không xuống thăm. Có em vì nhớ nhà mà băng rừng cả ngày để về, khi thầy cô đi tìm được thì em đã lả đi bên đường...
Ở dưới cây cầu mục nát ấy, đã có những người, những em bị rơi xuống nước.
Rằng, có con bé Nguyên- 9 tuổi trên đường đi học rồi mãi mãi không về nữa. Dòng nước dưới chân cầu đã cướp mất em.
...Cứ mỗi độ xuân về, kỷ niệm về cái Tết lại ùa về trong lòng mỗi chúng ta. Tết trong tôi là hương của chiếc áo mới. Tết của bạn là những những bao lì xì. Tết của những ai xa quê là mong về đoàn tụ bên gia đình, người thân...
Bên này là nhà của má, bên kia là nhà của con; bên này là nhà tui, bên kia là nhà bạn... Bên kia là những ký ức của những ngày đã qua để bên này giờ là ký ức của những ngày vui...
Dù ở đâu, cả nước cũng đều đang hướng về Sài Gòn, mong cho Sài
Gòn mau khỏe bởi ai cũng có một phần trái tim đang đặt tại Sài Gòn. Đó chính là những giá trị của tình ruột thịt, nghĩa đồng bào luôn thường trực trên mảnh đất Việt, trong con người Việt.