Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Biết bao người con ở đây chỉ còn biết theo dõi tin tức qua báo đài. Những cảnh tượng tan hoang. Xe cộ, nhà cửa bị lật tung, cuộc sống màn trời chiếu đất. Biết bao người con, kìm thật chặt lòng mình, cầu mong, cầu mong sao gia đình tai qua nạn khỏi...
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
...Cách đây 5 tháng, khi ekip đến khảo sát tại vùng núi huyện Tây Trà- tỉnh Quảng Ngãi, khi đứng trong những lớp học tạm bợ được dựng bằng tôn và cây lồ ô của điểm Trường mầm non Trà Thanh và Trường tiểu học Trà Thanh, chúng tôi...
Dù là người trao hay nhận hạnh phúc, chúng ta đều thấy lòng mình nhẹ tênh và thấy cuộc sống còn quá nhiều điều tươi đẹp. Đi giữa cuộc đời thênh thang, không ai biết ngày mai mình sẽ ra sao, còn được nhìn thấy bình minh bao lâu.