Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
...Những mái lá ngả nghiêng, vụn vỡ, mục nát chực chờ - và phía trong ấy, có những con người cũng vụn vỡ, co rúm đợi chờ nhìn bất lực. Giữa cánh đồng mênh mông, mái lá nhà dột cột xiêu buồn trơ trọi...
...Làm sao sẻ chia hết với nỗi lòng người đàn bà mà đến tấm ảnh thờ chồng phải cột bằng dây cho khỏi ngã – làm sao xoa dịu nỗi lòng người vợ, đến một chỗ thờ chồng cũng chỏng chơ, lênh đênh...
Hành trình đi tìm con chữ của các em nhỏ sao mà nhọc nhằn và gian nan quá. Có rất nhiều em, ba mẹ mang xuống gửi các thầy cô rồi mãi không xuống thăm. Có em vì nhớ nhà mà băng rừng cả ngày để về, khi thầy cô đi tìm được thì em đã lả đi bên đường...
...ngày mai thực sự bắt đầu từ ngày hôm nay khi Chú Nhân, cô Bé, Cô Lý, Cô Liên, họ ở rất xa TP.HCM, người thì ở An Giang, người thì Bến Tre, Đồng Nai... nhưng khi biết sẽ được mổ mắt miễn phí, ai cũng mừng rơn; mừng đến độ mất ăn mất ngủ...
Mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh, giọt nước mắt cũng mặn ngọt khác nhau, thế nhưng cháy bỏng trong lòng họ là ngày nào đó, sẽ có một căn nhà tường để che mưa, che nắng...
...Người đàn bà nghèo với 1 chân bị tật, với hàm răng trước bị rụng hết có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được ngày hôm ấy. Ngày mà bà cứ ngỡ rằng: “Như một giấc mơ cô à"...