Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Xã Yang Mao - Huyện Krông Bông - Tỉnh Đắk Lắk, hình ảnh về những người mẹ, người vợ, những người đàn bà, những đứa trẻ hoảng loạn chạy trong nước mắt tìm nơi trú ẩn khi cơn bão đến – có lẽ cả cuộc đời này cứ âm ỉ trong ngõ ngách nào đó của ký ức...
Trên mảnh đất tâm hồn, nếu chúng ta ươm xuống những hạt mầm thiện lương, thì sẽ có một ngày chúng đơm hoa kết trái, và trái ngọt ấy cuối cùng sẽ trao gửi lại tay người đã vun trồng...
Cách đây đúng 1 tuần, chúng tôi có gửi đến quí vị thính giả câu chuyện: Có một người cha mang trong người đủ thứ bệnh, thần kinh đôi lúc cũng không bình thường, dắt díu đứa con trai 24 tuổi từ Bình Thuận tìm đến...
...“CHẠY ĐI CON ƠI! VỢ ƠI! HÃY CHẠY LÊN SƯỜN NÚI”
Sau tiếng hét ấy, người đàn ông bị dòng nước cuốn phăng...2 ngày sau, người ta mới tìm được ông nằm lạnh lẽo trên 1 tảng đá lớn. Vợ con ông may mắn chạy thoát, nhưng biết đến bao giờ mới nguôi ngoai...