Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
...con nhịn cũng được, chỉ ước sao có được căn nhà mới thì giữ em cho ba mẹ đi làm không còn sợ nữa vì các em sẽ thích ở trong nhà hơn. Còn bây giờ vì chòi nhỏ và nóng quá nên các em cứ đi lang thang đây đó mà gần chòi thì có sông sâu...
Mỗi người một cách sẻ chia. Mỗi người một câu chuyện. Nhưng tất cả đã cùng góp những giọt nước nhỏ bé của mình để tạo nên dòng sông yêu thương bền bỉ suốt 15 năm qua.
Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”