Có những người mẹ, từ khi được gọi là mẹ - là những tháng ngày tảo tần, chạy vạy ngược xuôi chén cơm manh áo cho con... là những tháng ngày... khi con giờ tóc cũng đã phai màu, mẹ vuốt tóc con rồi mẹ con mình nhớ về những ngày đã qua...
Có lẽ mẹ sẽ nói với con gái của mẹ rằng – mẹ hạnh phúc vì đã sinh ra con, đứa con mà nào chỉ mang nặng đẻ đau, đứa con mà mẹ - khi đứng giữa lằn ranh mong manh của tuyệt vọng và hy vọng – mẹ đã chọn con – con gái của mẹ.....
Mỗi ngày anh chị đi làm thuê làm mướn nuôi 4 con ăn học, dù nghèo khó nhưng bù lại, em nào học cũng giỏi. cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua, cho đến 1 ngày- cách đây gần 1 năm, trên đường đi công chuyện, anh chị bị tai nạn xe máy.....
Ròng rã những ngày tháng 9, ngược xuôi những con dốc, len lỏi giữa những bản làng; đi giữa những cơn mưa rừng xối xả rồi cả giữa cái nắng rát da hành trang của ekip là những nụ cười mà khóe mắt rưng rưng.