... Như Ý khát khao được đi học, con thích đi học lắm, con thích được có bạn có bè như mấy đứa ở trong xóm... Mỗi bận mấy đứa trẻ đi học ngang qua là con ngẩn ngơ mà không dám khóc vì con biết cha mẹ của con nghèo lắm...
...Cách đây 5 năm - khi trên đường đi phụ hồ về, cha của 2 đứa trẻ ấy không may bị tai nạn – cha nằm xuống- chôn vui luôn lời hứa: “Sẽ cố gắng kiếm tiền mua gạch, xi măng về xây nhà cho 3 mẹ con ở”...
Một trái tim được cứu sống là một gia đình được giữ lại. Một lần giang tay là một lần trao hy vọng. Xin cảm ơn những tấm lòng đã viết nên điều kỳ diệu giữa đời thường.
Ai sống ở miệt Cầu Kè, Trà Vinh này mà không tỏ hoàn cảnh của ông Thạch Xoài và bà Thạch Thị Phắc. Con gái, con rể bỏ đi biền biệt – nghe đâu đã có gia đình riêng hết, để lại 4 đứa cháu ngoại côi cút.
Lời nói cổ tích, những câu chuyện mà khi đọc - con cảm thấy lòng thật hạnh phúc. Trong đó, có câu chuyện "Chuyện của Dũ" - chuyện hồi sinh một cuộc đời