Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...Và chỉ cách đây gần 2 tháng, chương trình SCCGĐV đã đến với mẹ con bà. Dựng xây cho bà 1 căn nhà thật đẹp, thay thế cho mái lá dột và liêu xiêu; ngày quay trở lại, bà cứ thế mà khóc- khóc vì mừng quá: “Cô ơi! Tui có nhà đẹp rồi nè”...
Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua
...Có thể nói, dấu ấn lớn nhất của của SCCGĐV đó chính là khơi gợi được lòng yêu thương trong trái tim của mỗi người, trong đó có cả những người đã từng ở trong hoàn cảnh bế tắc- cả một đời nghèo khó, họ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm từ thiện.
Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Có lẽ phải thật lâu thì những ký ức kinh hoàng ấy mới có nguôi ngoai trong trí nhớ của hàng ngàn người dân sống ở thị trấn Mường Xén và các bản của xã Tà Cạ, huyện Kỳ Sơn. Nơi dòng lũ đi qua gần như không còn gì cả.