Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Đối với người sáng mắt, nuôi 1 đứa con nhỏ đã chật vật lắm rồi, thế mà chị Lan - đôi mắt không thấy đường nhưng mang trên vai mình 2 đứa con nhỏ, chưa hiểu hết những khó khăn, mất mát trong gia đình của mình...
Một bông hoa đẹp được nuôi lớn bằng tình cha, bằng nghị lực của một người con và bằng tình người của biết bao khán thính giả đã âm thầm đồng hành suốt những năm tháng qua.
...“Sao nhà không có nóc”, đó là câu nói đầu tiên mà chúng tôi thốt lên khi đến đây. Vâng thưa quý vị, ngôi nhà của ông bà Hai không có nóc, ngồi ở trong nhà mà như đứng giữa cánh đồng trơ trọi...
Yêu thương dâng đầy trong tiếng cười, trong ánh mắt, trong nụ cười của bao người. Bánh ngọt, kẹo thơm, áo ấm, dép mới... Trung thu yêu thương, trung thu vẽ giấc mơ cho em của Sát cánh cùng gia đình Việt vậy là đã đong thật đầy những niềm vui trong ký ức
...Chú bị u gan, thế nhưng mỗi ngày vẫn đạp xích lô kiếm tiền mua thuốc uống, rồi trả tiền phòng trọ. Trước đây chú cũng có vợ, nhưng khi đổ bệnh, cuộc sống eo hẹp hơn. Vợ chồng chú không còn ở chung nữa...