Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Bây giờ, chỗ dựa duy nhất của 3 đứa trẻ là ông ngoại. Ở cái tuổi lục tuần rồi, trông ngoại rất gầy gò, ốm yếu nhưng ngày ngày vẫn đi mò cua, bắt ốc và làm thuê cho người ta, có việc gì người ta kêu, việc nặng, việc nhẹ gì ông cũng gắng sức làm kiếm..
Kể cho họ nghe câu chuyện của những giấc mơ của những người khác – giấc mơ tưởng chừng tuyệt vọng và mãi chôn chặt dưới đáy biển sâu nhưng đã được những trái tim nghe thấy…
SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
Mẹ mình nói, các em phải cố gắng gấp mười ngàn lần mới có thể đạt tới điểm khởi đầu của hầu hết tụi mình: ăn no, mặc sướng, được tiếp cận với trường lớp, mạng xã hội, sách vở, được học tiếng Anh miễn phí trên Youtube...