Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...Học trò không thấy cả chữ trên bảng, tay chân thì cũng cóng lại, tê lạnh hết những ngón tay. Lớp mù sương – trò thì tê tái bởi, lớp học không phải được làm bằng bê tông lợp ngói – mà lớp học được dựng nên bởi những thanh gỗ, những tấm bạt...
...Và có những giấc mơ, dù chỉ là giấc mơ bé con thôi nhưng sao mà rạo rực, sao mà hân hoan, sao mà bùi ngùi xuyến xao; sao mà chân chất như những giọt mưa rừng quyện trong vị mặn của những giọt mồ hôi...