Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...với trẻ con, hạnh phúc âu cũng chỉ đơn giản thế thôi, được ăn một bữa thật no, thật ngon và các em biết rằng - mình luôn được yêu thương và che chở cho dù sớm hay muộn.
Điều ba để lại không chỉ là ước nguyện về một cây cầu. Điều ba để lại còn lớn hơn rất nhiều. Đó là một cách sống. Có lẽ đó mới là gia tài quý giá nhất mà một người ba có thể để lại cho con cháu mình.
HOÀNG là tên Ba và Hiệp là tên Mẹ của Út - Còn Út tên là Huy Phát.
Trước đó không lâu ở Vĩnh Long, Út cũng đã đưa Ba Mẹ mình đến nơi có cây cầu tên HOÀNG HIỆP.
Vậy là chỉ trong thời gian rất ngắn, Út âm thầm tặng cho Ba Mẹ 3 MÓN QUÀ ĐẶC BIỆT...
Chắc quí vị còn nhớ câu chuyện của 4 bà cháu Thạch Thị SênL ở Trà Vinh đúng không ạ! Câu chuyện này đã được gửi tới thính giả của chương trình SCCGĐV và biết bao giọt nước mắt của thính giả nghe Đài đã rơi vì xúc đồng. Bốn năm trước, trong cơn giận..