Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...có đi, có chứng kiến và nghe được nỗi lòng của bà con nơi miền sông nước mởi hiểu được họ khao khát như thế nào có được 1 cây cầu bê tông để đi qua lại, tránh hiểm nguy khi mưa giông đến...
Mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh, giọt nước mắt cũng mặn ngọt khác nhau, thế nhưng cháy bỏng trong lòng họ là ngày nào đó, sẽ có một căn nhà tường để che mưa, che nắng...
Mỗi người ai cũng có một gia đình và thuộc về nơi ấy. Hạnh phúc hay bất hạnh của đời người âu cũng bắt nguồn từ đây. Một triết gia phương tây từng nói: "“Dù tồi tàn đến đâu nhưng không nơi nào trên thế giới có thể sánh được với mái ấm gia đình...
...Những bức ảnh như những lời nói thấu tận tâm can, những đứa trẻ ở Na Ngoi đến trường với bụng đói nhiều hơn những bữa no. Lạnh - ở Na Ngoi có khi nhiệt độ xuống 5 độ C...
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.