Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.
Với người cựu chiến binh ấy, giữa dòng lũ dữ, không có mệnh lệnh nào được ban ra…Chỉ có một mệnh lệnh rất quen thuộc đã theo ông suốt cả cuộc đời người lính: “Còn dân, là còn mình”…
Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố nghĩa tình tử tế, bao dung, nhường cơm, sẻ áo chuyện về cái nghĩa, cái tình của những thế hệ được sinh ra rồi lớn lên được nuôi dưỡng ở thành phố này
...có đi, có chứng kiến và nghe được nỗi lòng của bà con nơi miền sông nước mởi hiểu được họ khao khát như thế nào có được 1 cây cầu bê tông để đi qua lại, tránh hiểm nguy khi mưa giông đến...
...Chỉ cần một cây cầu thôi, kiên cố một chút – đường đến trường của bọn trẻ sẽ nhẹ nhàng hơn. Rồi những người dân sống trong vùng nữa, tự tin mà đi làm ăn, yên lòng lao động trên những ruộng đồng.