Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Con của ông là Lê Minh Tấn, bị tim 8 năm nay mà không có tiền điều trị. Gia đình nghèo lắm, cha lúc khoẻ thì đi làm công quả ở chùa, mẹ cũng lớn tuổi, ai thuê gì làm đó để nuôi 3 đứa con chưa trưởng thành.
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
10 năm, 1 thập kỷ đã qua, 17 ngôi trường và nhà nội trú được xây dựng bởi chắc chiu của vạn ân tình...
17 ngôi trường và nhà nội trú với tổng kinh phí xây dựng hơn 17 tỷ đồng đã nhóm lên bao ước mơ, thắp sáng bao hoài bão; nâng bước nẻo đường tri thức...