Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...Bên bờ sông ấy, ngôi Trường Tiểu Học Trần Thới 2 đã ở đó hơn 30 năm. Biết bao thế hệ học sinh vào- ra Trường, biết bao đổi thay của cuộc đời...Thế nhưng, có một điều vẫn cũ- ấy là chiếc phà nhỏ tự chế vẫn chưa thể nghỉ ngơi...
Cầu Cửa Tả - Ký ức 35 năm! Chúng ta ngược chuyến tàu và dành chút thời gian về ngồi lại bên lũy tre nơi chân cầu – nơi mà mỗi khi có xe ngang qua thì có một âm thanh như bật rền cả một vùng! ...
...Những câu hỏi mà An Khuê và Hoàng Anh gửi đến nhau thật ngây thơ, trong sáng đúng tuổi của các con; nhưng chất chứa phía sau ấy có rất nhiều điều mà người lớn chúng ta cũng phải lặng lại để suy ngẫm...
Mẹ chỉ có 1 mình em thôi mà, cả cuộc đời bà chỉ có mỗi mình em là niềm vui, là động lực là sự sống và cũng là hơi thở của mẹ. Như em chia sẽ đó, nếu em có chuyện gì thì chắc mẹ không thể đi tiếp được nữa...