Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...Bên bờ sông ấy, ngôi Trường Tiểu Học Trần Thới 2 đã ở đó hơn 30 năm. Biết bao thế hệ học sinh vào- ra Trường, biết bao đổi thay của cuộc đời...Thế nhưng, có một điều vẫn cũ- ấy là chiếc phà nhỏ tự chế vẫn chưa thể nghỉ ngơi...
Ba đứa con... một gia đình đang ở bước đường cùng... một người mẹ mà cả đời chỉ mơ một lần có được 2 triệu đồng... Vì sao người mẹ ấy vẫn phải sống, vì sao người mẹ ấy mơ có được 2 triệu đồng...
Từ nay, những vần thơ hạnh phúc sẽ râm ran trong lòng những ông những bà nơi thôn nghèo... Từ đây, nơi ấy - cầu Cửa Tả - xã An Dân – bà con mình sẽ bắt đầu trang nhật ký bình yên và ấm áp...
...Thế rồi, sau khi ekip trở về - đã kể những câu chuyện ấy qua làn sóng của Đài, không có hình ảnh để minh họa - chỉ có những âm thanh, những tiếng nói day dứt lòng của cô và trò nơi miền xa biên giới, nơi điểm cực bắc của Tổ quốc mình...