Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Biết bao người con ở đây chỉ còn biết theo dõi tin tức qua báo đài. Những cảnh tượng tan hoang. Xe cộ, nhà cửa bị lật tung, cuộc sống màn trời chiếu đất. Biết bao người con, kìm thật chặt lòng mình, cầu mong, cầu mong sao gia đình tai qua nạn khỏi...
Nhà báo phải đi, nghe, nhìn, cảm nhận, soi vào tận ngóc ngách của vấn đề thì mới phát hiện được đề tài hay, mới vẽ lên những bức tranh chân thực về cuộc sống...