Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
Yêu thương không cần phải đợi đến khi trưởng thành, cũng không cần phải có thật nhiều mới có thể cho đi. Ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến ta mỉm cười không phải là những gì ta đã giữ lại mà là những yêu thương ta đã kịp trao đi.
Tết Trung thu luôn gắn liền với những kí ức đẹp trong tuổi thơ mỗi chúng ta, là ánh trăng ngày rằm, là những chiếc bánh trung thu thơm mùi hoa bưởi, những chiếc đèn lồng thắp sáng lung linh và đâu đó rộn rã tiếng cười trẻ thơ.
1 năm đã qua – Không một ai có thể quên được. Nhớ để trân trọng hơn những gì mình đang có. Nhớ để hiều rằng: Những ngày tươi đẹp giúp ta quý hơn giá trị của hạnh phúc; những ngày khó khăn lại cho ta biết thích nghi với những gì đang có và chính những ngày
Nơi đó, có hơn 100 đứa trẻ được cha mẹ đưa về đây để TÌM CON CHỮ. Nơi đó, Thầy cô thương trò nghèo, lấy 1 phòng học rồi ngăn đôi bằng tấm bạt rách cho khoảng 60 em ở...