Có lẽ mẹ sẽ nói với con gái của mẹ rằng – mẹ hạnh phúc vì đã sinh ra con, đứa con mà nào chỉ mang nặng đẻ đau, đứa con mà mẹ - khi đứng giữa lằn ranh mong manh của tuyệt vọng và hy vọng – mẹ đã chọn con – con gái của mẹ.....
Bên những khóm dừa nước, bên con rạch đầy gió, trong những tia nắng soi rõ ngôi nhà tường màu xanh, ngồi đó chuyện trò cùng bà Hai, chốc chốc bà lại nhìn về phía căn nhà mà hạnh phúc, ngờ đâu, cũng có ngày bà có nhà để ở...
...Nụ cười của Việt lúc chia tay giờ đây vẫn còn vẹn nguyên trước mắt, điều đó làm cho chúng tôi tin rằng, cậu bé ấy sẽ sớm chiến thắng được bệnh tật, sớm quay lại được trường lớp để viết tiếp ước mơ được trở thành Họa sĩ của mình...
Mỗi ngày anh chị đi làm thuê làm mướn nuôi 4 con ăn học, dù nghèo khó nhưng bù lại, em nào học cũng giỏi. cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua, cho đến 1 ngày- cách đây gần 1 năm, trên đường đi công chuyện, anh chị bị tai nạn xe máy.....