Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Và chắc chắn rồi, trên hành trình ấy, sẽ có những ước mơ được nói lên thành lời, có những hạt mầm đã được gieo trên mảnh đất tình người; có ngọn lửa hy vọng được thắp sáng.
Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố nghĩa tình tử tế, bao dung, nhường cơm, sẻ áo chuyện về cái nghĩa, cái tình của những thế hệ được sinh ra rồi lớn lên được nuôi dưỡng ở thành phố này
...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
Em 28 tuổi, chồng em 31 tuổi, bị mù 13 năm nay. Với ước mơ chồng có thể nhìn thấy khuôn mặt của mình, ánh mắt của đứa con mới sinh. Em đã tự nguyện xin hiến tặng giác mạc 1 bên mắt cho chồng- điều đó đồng nghĩa em sẽ chỉ còn lại 1 con mắt. Em lên chư
...một người bà với 5 đứa cháu ngoại trong căn nhà lá ngả nghiêng nằm cạnh 1 mương nước đục ngầu. Căn nhà gần sập rồi nên bà nói: Có đêm mưa quá thì khóc chứ biết sao, sợ có gì tội mấy đứa nhỏ...