Từ nay, những vần thơ hạnh phúc sẽ râm ran trong lòng những ông những bà nơi thôn nghèo... Từ đây, nơi ấy - cầu Cửa Tả - xã An Dân – bà con mình sẽ bắt đầu trang nhật ký bình yên và ấm áp...
Hành trình mang điện lên non cao có lúc ngỡ như không thể thực hiện được bởi rất nhiều cái khó vượt ngoài sức tưởng tượng của mình…nhưng rồi bằng sự quyết tâm
...Thế rồi, sau khi ekip trở về - đã kể những câu chuyện ấy qua làn sóng của Đài, không có hình ảnh để minh họa - chỉ có những âm thanh, những tiếng nói day dứt lòng của cô và trò nơi miền xa biên giới, nơi điểm cực bắc của Tổ quốc mình...
Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....
...Điều kỳ diệu, một sự sống mới được hồi sinh chính nhờ sự chắt chiu của quý vị. Sự chắt chiu ấy, tiếp tục mang đến một cuộc sống mới khác, mang đến hy vọng cho một trái tim bé thơ mà những chia sẻ của ...