Từ nay, những vần thơ hạnh phúc sẽ râm ran trong lòng những ông những bà nơi thôn nghèo... Từ đây, nơi ấy - cầu Cửa Tả - xã An Dân – bà con mình sẽ bắt đầu trang nhật ký bình yên và ấm áp...
Hành trình mang điện lên non cao có lúc ngỡ như không thể thực hiện được bởi rất nhiều cái khó vượt ngoài sức tưởng tượng của mình…nhưng rồi bằng sự quyết tâm
Và chắc chắn rồi, trên hành trình ấy, sẽ có những ước mơ được nói lên thành lời, có những hạt mầm đã được gieo trên mảnh đất tình người; có ngọn lửa hy vọng được thắp sáng.
Màn đêm đặc quánh, trong cơn mưa xối xả, giữa dòng thác lũ cuồn cuộn, giữa những quả đồi dần sạt lở… những người con nhỏ bé của bản làng, trơ trọi, đơn độc và bất lực.
Hạn hán, rồi nước mặn xâm nhập - ở một lát cắt khác thì có lẽ đâu là gì so với những tháng ngày ròng rã đã qua của bà con. Nước đá pha nước phèn cho loãng ra mà uống...
Sát cánh cùng gia đình Việt lại mang về thêm nhiều nụ cười để nhớ, nhiều câu chuyện để kể và nhiều niềm tin để giữ - như một nhịp cầu nhỏ nối từ lòng người này sang lòng người khác, nhẹ thôi… nhưng ở lại mãi mãi.