Ánh mắt khắc khoải của 2 đứa trẻ bên hiên nhà – nơi những tấm lá lợp lủng toác... Giờ này, nơi bệnh viện, ở thành phố... cha mẹ của con liệu sẽ như thế nào... Con trẻ, ước mơ của con là trở thành cô giáo đó, ba mẹ của con có biết không?...
...những cánh chim không mỏi trong đội ngũ tình nguyện viên của chương trình. Bao năm qua luôn lặng thầm đi cùng Sát cánh cùng gia đình Việt...Họ cũng là người mà tôi có thể khóc - cười khi gặp khó khăn trong những chuyến đi dài...
Khi ta sống tử tế, thế giới có thể chưa đổi thay ngay lập tức nhưng chắc chắn một ai đó sẽ cảm thấy cuộc đời này dịu dàng hơn. Và yêu thương không cần lớn lao, chỉ cần chân thành là đủ chạm đến trái tim.
Một căn nhà lành lặn để 3 đứa cháu đáng thương không giật mình thảng thốt những đêm mưa. Cháu đã lạnh vì đã thiếu tình thương của cha của mẹ, thì lẽ nào cuộc đời còn bắt chịu dài những cơn lạnh trời mưa?...
Bà chọn buông căn nhà nhưng bà lại giữ được một điều rất lớn… đó là sự bình an trong lòng và một phần tình thương đủ rộng để chia cho nhiều người khác.