Bên những khóm dừa nước, bên con rạch đầy gió, trong những tia nắng soi rõ ngôi nhà tường màu xanh, ngồi đó chuyện trò cùng bà Hai, chốc chốc bà lại nhìn về phía căn nhà mà hạnh phúc, ngờ đâu, cũng có ngày bà có nhà để ở...
Đen vui, Đen khóc. Đen hạnh phúc, Đen khóc – giọt nước mắt rơi vì những ngày tháng tuyệt vọng đã lùi lại phía sau. Giọt nước mắt rơi cho những ngày tháng phía trước thênh thang hơn rồi đúng không Đen.
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....
Tác phẩm ghi lại chặng hành trình biến giấc mơ của biết bao thầy cô giáo, các em nhỏ vùng sâu vùng xa, hẻo lánh...của những em học trò nghèo phải nhịn đói đến trường...
Tết này, ở những miền xa, nơi rẻo cao, trong lòng những xóm nhỏ, bếp nhà ai vẫn lạnh căm, sân nhà ai vẫn sầu le lói và biết bao con trẻ nào biết chạnh lòng mùa xuân về - Tết nghĩa là hy vọng nhưng mà – con có biết là thế đâu, bởi – cha mẹ con nghèo lắm ..