Bên những khóm dừa nước, bên con rạch đầy gió, trong những tia nắng soi rõ ngôi nhà tường màu xanh, ngồi đó chuyện trò cùng bà Hai, chốc chốc bà lại nhìn về phía căn nhà mà hạnh phúc, ngờ đâu, cũng có ngày bà có nhà để ở...
...“CHẠY ĐI CON ƠI! VỢ ƠI! HÃY CHẠY LÊN SƯỜN NÚI”
Sau tiếng hét ấy, người đàn ông bị dòng nước cuốn phăng...2 ngày sau, người ta mới tìm được ông nằm lạnh lẽo trên 1 tảng đá lớn. Vợ con ông may mắn chạy thoát, nhưng biết đến bao giờ mới nguôi ngoai...
Có những hạt giống thiện lương được gieo từ rất sớm. Qua năm tháng, bằng nếp nhà và bằng cách người lớn sống, chúng âm thầm bén rễ. Và đến một ngày, không ồn ào… mầm thiện ấy nở hoa.
Ba Đặng văn Thuận, mẹ Thị Gấm ở xã Đông Yên- Huyện An Biên- Tỉnh Kiên Giang, chị gái Đặng Thị Ánh Nhi, sinh viên năm 2 khoa Luật kinh tế- Trường ĐH Trà Vinh...
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Một năm với những cuộc đời được sang trang mới; những trái tim được đập nhẹ nhàng trong lồng ngực; những đôi mắt sáng yêu thương tiếp tục ở lại với đời, với người...