Nghe đôi vợ chồng ấy chia sẻ. Khi cười thật tươi. Lúc lại rơi nước mắt… ngồi đó lắng nghe, cảm xúc hạnh phúc khó diễn tả. Một lần nữa, Sát cánh cùng gia đình Việt muốn nói rằng, cảm ơn cô, cảm ơn chú – những người như ngọn lửa nhỏ nhưng thật ấm áp!
Ai sống ở miệt Cầu Kè, Trà Vinh này mà không tỏ hoàn cảnh của ông Thạch Xoài và bà Thạch Thị Phắc. Con gái, con rể bỏ đi biền biệt – nghe đâu đã có gia đình riêng hết, để lại 4 đứa cháu ngoại côi cút.
Trong mỗi phần quà mùa xuân khó mà đong đếm hết những cung bậc cảm xúc. Đến rồi đi, để nụ cười ở lại. Đến rồi đi, mang theo về niềm hy vọng trong một ngày mùa xuân. Đến rồi đi, Gửi lại đó ngày tết cho người, giữ lại Tết trong lòng mình...
Có lẽ, trên đời này, sẽ không có một tình yêu nào lớn lao như tình yêu mẹ. Mẹ là chỗ dựa, là bình yên, là tình yêu vô điều kiện, là vỗ về ủi an. Dù con có lớn thế nào đi nữa, trong lòng mẹ, con vẫn mãi là đứa trẻ nhỏ bé cần được mẹ che chở, hy sinh.