Nghe đôi vợ chồng ấy chia sẻ. Khi cười thật tươi. Lúc lại rơi nước mắt… ngồi đó lắng nghe, cảm xúc hạnh phúc khó diễn tả. Một lần nữa, Sát cánh cùng gia đình Việt muốn nói rằng, cảm ơn cô, cảm ơn chú – những người như ngọn lửa nhỏ nhưng thật ấm áp!
...Trước cảnh tượng tan hoang của bản làng sau cơn lũ dữ, các thầy, cô giáo ngậm ngùi, xót xa, các em học sinh thẫn thờ khi biết mình không còn đồ dùng học tập để sử dụng trong năm học mới...
...Cũng như chị em bé Hằng, bé Thủy, bé Giang– đang ở trọ cùng cha mẹ ở quận Bình Tân, nếu đường đến trường dang dở thì giấc mơ trở thành phát thanh viên, dược sĩ...
Đó là những kỷ niệm, ký ức không quên trong lòng của từng thành viên ekip. Là niềm hạnh phúc vỡ òa của người thầy nơi nhà nội trú Bảo Nam, là hành trình lan tỏa yêu thương sẽ còn nối dài…
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng phỏng vấn nhiều nhân vật đang sống trong những căn chòi lá, để rồi đau lòng khi nghe họ chia sẻ: "Nghèo quá, làm sao dám mơ có 1 nơi lành lặn để ở, làm sao mơ giấc ngủ được bình yên khi mưa về..."
Bên này là nhà của má, bên kia là nhà của con; bên này là nhà tui, bên kia là nhà bạn... Bên kia là những ký ức của những ngày đã qua để bên này giờ là ký ức của những ngày vui...