Có lẽ với chú Đặng Văn Lành- ở Huyện Phú Tân- Tỉnh An Giang là một người đàn ông như thế. 13 năm sau ngày vợ mất, chú chưa có một ngày được vui và nụ cười cũng mất đi từ đó.
Cách đây gần 1 tháng, người vợ, người mẹ trẻ trong căn nhà ven sông ấy bị đột quỵ trong đêm- rồi ra đi mãi mãi. Khi phát hiện ra, trong tay chị vẫn ôm đứa con nhỏ ngủ ngon lành. Ba đứa con, đứa lớn 5 tuổi, kế 3 tuổi và út 1 tuổi- khóc nỉ non ...
...Chân ông không mang dép, người ốm yếu và thở khó nhọc. Qua trò chuyện mới biết, ông làm nghề giác hơi xoa bóp để kiếm sống. Ông không gia đình, không vợ con. Sống lang thang, đơn độc trong bệnh tật...
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng thấy hàng ngàn ngôi nhà lá rách nát, hàng ngàn căn chòi nhỏ bé, "run rẫy" trước gió mưa...chúng tôi đã thấy nhiều em nhỏ, cụ già chui dưới gầm giường để trốn cơn giông bão!
Nghe đôi vợ chồng ấy chia sẻ. Khi cười thật tươi. Lúc lại rơi nước mắt… ngồi đó lắng nghe, cảm xúc hạnh phúc khó diễn tả. Một lần nữa, Sát cánh cùng gia đình Việt muốn nói rằng, cảm ơn cô, cảm ơn chú – những người như ngọn lửa nhỏ nhưng thật ấm áp!