Và giữa muôn tấm lòng ấy, có những người mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương: những thành viên lặng lẽ của Ngôi nhà chung Sát cánh cùng gia đình Việt.
Đã hơn 10 ngày chị nằm mê man trong phòng cấp cứu và bấy nhiêu ngày người mẹ già của chị ngồi 1 mình ngoài của phòng để đợi BS gọi mua gì cho con thì mua, rồi mỗi ngày, bà vào thăm con được 10 phút vào 6h chiều...
...Ngày hôm ấy, có 1 ngôi trường be bé xinh xinh, một ngôi trường kiên cố đã được xây lên giữa núi giữa rừng; giữa bản làng xa xôi của huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu...
Bà Năm không sợ nghèo, không sợ cực, chỉ sợ một ngày không còn đủ sức để lo cho con. Với bà, tình thương con không có điểm dừng, chỉ có thể mang theo đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời.
...Chúng tôi nhìn về phía bên kia bờ, có 3 mẹ con đang lần dò bước lên chiếc bè mỏng manh. Người mẹ trẻ gồng mình kéo sợi dây đã được cột sẵn để chiếc bè di chuyển. Trên lưng em, đứa con nhỏ cựa quậy, còn đứa khác nữa thì loay hoay để có thể đứng vững.
Có nhà văn từng nói “Lòng tốt là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe, người mù có thể thấy” và trong cuộc sống này, lòng tốt sẽ không bao giờ cạn...