Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua
Mẹ của em, người đàn bà không tỉnh táo ấy những ngày qua cũng theo Quý vào viện, bà biết mua cơm để đó cho Quý ăn khi đói rồi lang thang nơi này nơi kia...
...Có thể nói, dấu ấn lớn nhất của của SCCGĐV đó chính là khơi gợi được lòng yêu thương trong trái tim của mỗi người, trong đó có cả những người đã từng ở trong hoàn cảnh bế tắc- cả một đời nghèo khó, họ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm từ thiện.
...Ngày hôm ấy, có 1 ngôi trường be bé xinh xinh, một ngôi trường kiên cố đã được xây lên giữa núi giữa rừng; giữa bản làng xa xôi của huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu...