Nơi đó, có hơn 100 đứa trẻ được cha mẹ đưa về đây để TÌM CON CHỮ. Nơi đó, Thầy cô thương trò nghèo, lấy 1 phòng học rồi ngăn đôi bằng tấm bạt rách cho khoảng 60 em ở...
Trái tim của một người mẹ làm sao có thể ngủ ngon khi mà các con chưa thể có một mái nhà để nương náu. Một mái nhà để trở về, để được che chở qua tháng năm mưa hay nắng.
Hạnh phúc đã về và nụ cười đã nở trên môi của cả ông lẫn bà. Mà không chỉ có nụ cười- nước mắt đã vỡ oà trên hai khuôn mặt già nua, khắc khổ, họ mừng quá mà không kìm nén được. Bởi, tất cả cứ như giấc mơ đến với họ...
Có lẽ càng sống càng đi qua tháp ganh, đối mặt với hàng ngàn điều khó khăn luôn chật chờ ập đến thì chúng ta lại càng thấy cũng có những trái tim diệu kỳ đến lạ lùng.