...1 năm qua ngồi 1 chỗ trong đau đớn, chú từng tuyệt vọng quá mà đòi uống thuốc để khép lại những đau khổ trong lòng mình, khi ngồi đó nhìn vợ đã lớn tuổi tảo tần, gồng gánh cả gia đình..
Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Và chắc chắn rồi, trên hành trình ấy, sẽ có những ước mơ được nói lên thành lời, có những hạt mầm đã được gieo trên mảnh đất tình người; có ngọn lửa hy vọng được thắp sáng.