Cách đây 1 tháng, khi bệnh viện trả về, anh không nằm được mà ngày qua ngày, chỉ ngồi thở thoi thóp. Người nhà đã chuẩn bị tinh thần cho ngày anh ra đi. Lúc đó, anh bị suy tim nặng, huyết khối trong tim, tăng áp phổi, suy thận, xơ gan...
Người phụ nữ ấy ngày ngày cặm cụi bên chiếc máy may cũ với đôi bàn chân sưng húp do bị suy dãn tĩnh mạch để hy vọng sau nửa năm thì dành dụm được một số tiền mang đến ủng hộ giúp đỡ người nghèo.
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.
Bằng sự tiếp sức của biết bao người, những băng gạc được tháo ra, ánh sáng le lói bắt đầu, niềm tin thôi thúc, hy vọng được thắp lên, nụ cười nhen nhóm