Có những người mẹ, từ khi được gọi là mẹ - là những tháng ngày tảo tần, chạy vạy ngược xuôi chén cơm manh áo cho con... là những tháng ngày... khi con giờ tóc cũng đã phai màu, mẹ vuốt tóc con rồi mẹ con mình nhớ về những ngày đã qua...
...1 năm qua ngồi 1 chỗ trong đau đớn, chú từng tuyệt vọng quá mà đòi uống thuốc để khép lại những đau khổ trong lòng mình, khi ngồi đó nhìn vợ đã lớn tuổi tảo tần, gồng gánh cả gia đình..
Nghe đôi vợ chồng ấy chia sẻ. Khi cười thật tươi. Lúc lại rơi nước mắt… ngồi đó lắng nghe, cảm xúc hạnh phúc khó diễn tả. Một lần nữa, Sát cánh cùng gia đình Việt muốn nói rằng, cảm ơn cô, cảm ơn chú – những người như ngọn lửa nhỏ nhưng thật ấm áp!
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.