Ai sống ở miệt Cầu Kè, Trà Vinh này mà không tỏ hoàn cảnh của ông Thạch Xoài và bà Thạch Thị Phắc. Con gái, con rể bỏ đi biền biệt – nghe đâu đã có gia đình riêng hết, để lại 4 đứa cháu ngoại côi cút.
Mẹ mình nói, các em phải cố gắng gấp mười ngàn lần mới có thể đạt tới điểm khởi đầu của hầu hết tụi mình: ăn no, mặc sướng, được tiếp cận với trường lớp, mạng xã hội, sách vở, được học tiếng Anh miễn phí trên Youtube...
… Lòng thật tái tê, nhói buốt khi lắng nghe tiếng ê a của những đứa bé con vùng cao. Có cô bé nhỏ nhắn, hồn nhiên kể: “Nhà con cách xa trường nhiều lắm, phải đi qua bốn ngọn đồi và hai con suối mới tới nơi. Con muốn đi học để biết con chữ sau này...
Đau lòng nhưng những lúc con cười hay những lúc con buồn, con đau, con đều hướng tìm mẹ, đó là niềm hạnh phúc và an ủi lớn mà con dành cho mẹ đến giờ phút này