Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
...đến tận nơi, chứng kiến cái nghèo khó của bà con nơi đây, nên chúng tôi cảm nhận được tất thảy niềm vui khi nhận những phần quà tết. Dù, có gì đâu, chỉ là những nhu yếu phẩm như gạo, đường, nước mắm, nước tương, bột ngọt, mì gói, bánh kẹo...
Bạn, nếu chỉ còn một ngày để sống? Bạn sẽ sống như thế trong ngày cuối cùng vỏn vẹn ấy? Hay bạn không cần ngày cuối cùng nào cả vì mỗi ngày với bạn, đã là một ngày đáng nhớ?
...15 triệu đồng – đối với một người già, đôi mắt lại không thấy đường- thì đó là số tiền lớn vô cùng, là cả một gia tài không thể nào đong đếm được, vậy mà bà đã sẵn sàng vượt 1 chặng đường rất xa để đến trao tận tay những người thực hiện chương trình...
Bao lần cây cầu “bất lực” khi không thể giữ được đôi chân ai đó bước ngang qua, và thế là đã có ít nhất 5 - 7 người vì trơn trượt mà ngã xuống dòng nước đục.
...những cánh chim không mỏi trong đội ngũ tình nguyện viên của chương trình. Bao năm qua luôn lặng thầm đi cùng Sát cánh cùng gia đình Việt...Họ cũng là người mà tôi có thể khóc - cười khi gặp khó khăn trong những chuyến đi dài...