Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
Gác lại muộn phiền của ngày hôm qua khi hôm nay, có những món quà vô giá từ tình người đã gõ cửa, đã được gọi tên. Hãy tin rằng, sẽ luôn có những điều tốt đẹp dành cho bạn ở phía trước
...Đúng là thời gian qua nhanh đến không ngờ. Mới ngày nào còn hồi hộp, từng ngày từng ngày một, cộng cộng đếm đếm những phần quà, số tiền đóng góp mà thính giả gần xa ủng độ cho Mùa xuân yêu thương....
"Tất cả mọi thứ mà gia đình họ có, từ cái chén, đôi đũa, những bộ áo quần cũ rách, bộ sách giáo khoa cho các con vào đầu năm học mới, rồi cái máy xịt thuốc- thứ duy nhất để anh đi làm thuê nuôi sống cả gia đình đều đã bị cháy rụi thành tro..."