Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.
...Đúng là thời gian qua nhanh đến không ngờ. Mới ngày nào còn hồi hộp, từng ngày từng ngày một, cộng cộng đếm đếm những phần quà, số tiền đóng góp mà thính giả gần xa ủng độ cho Mùa xuân yêu thương....
Đây là chương trình đặc biệt đón chào năm mới, khép lại một năm cũ với những dấu ấn rất lớn mà chương trình SCCGĐV đã ghi được trên nhiều nẻo đường gia đình Việt...
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....
Sống thì có hẹn hò hôm nay ngày mai. Còn chết thì
chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước... Và những ngày mà
chúng ta đang sống, may mắn còn có cơ hội để nhìn lại, ngẫm về
những lời hẹn để thấy mình sẽ phải làm gì khi còn có thể.