Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
..."Nếu không có sự hỗ trợ kịp thời của chương trình, có lẽ con bé đã không thể ra đời..." Ông ngoại em bé đã nói như thế trong nước mắt, khi hôm nay gặp lại chúng tôi. ..
...Cũng như chị em bé Hằng, bé Thủy, bé Giang– đang ở trọ cùng cha mẹ ở quận Bình Tân, nếu đường đến trường dang dở thì giấc mơ trở thành phát thanh viên, dược sĩ...
Nghe những chia sẻ của ông mà xúc động: Mỗi đêm mưa, tui sợ sập nhà đè trúng bả. Tui phải nằm bên cạnh che chở, nếu có gì để bảo vệ vợ mình. Không chỉ vậy, mỗi ngày, ông còn tắm cho vợ, đút từng muỗng cháo, lau từng ngón tay, bàn chân cho sạch sẽ...
Có lẽ phải thật lâu thì những ký ức kinh hoàng ấy mới có nguôi ngoai trong trí nhớ của hàng ngàn người dân sống ở thị trấn Mường Xén và các bản của xã Tà Cạ, huyện Kỳ Sơn. Nơi dòng lũ đi qua gần như không còn gì cả.
Như chúng tôi đã từng chia sẻ thì dường như năm nay Tết đến nhanh hơn mọi năm, chương trình chỉ có khoảng 2 tuần để vận động cho MXYT, so với những năm trước thì 2-3 tháng để vận động...