Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
...Đoàn SCCGĐV lên đường giữa cơn mưa giăng giăng của vùng đất Tây Nguyên, dẫu không ai nói ra, nhưng trong lòng nhiều lo lắng lắm vì con đường phía trước có lẽ lầy lội hơn những gì mà chương trình đã chia sẻ...
1 năm đã qua – Không một ai có thể quên được. Nhớ để trân trọng hơn những gì mình đang có. Nhớ để hiều rằng: Những ngày tươi đẹp giúp ta quý hơn giá trị của hạnh phúc; những ngày khó khăn lại cho ta biết thích nghi với những gì đang có và chính những ngày
Có lẽ mẹ sẽ nói với con gái của mẹ rằng – mẹ hạnh phúc vì đã sinh ra con, đứa con mà nào chỉ mang nặng đẻ đau, đứa con mà mẹ - khi đứng giữa lằn ranh mong manh của tuyệt vọng và hy vọng – mẹ đã chọn con – con gái của mẹ.....
Khi nước rút, khi bão tan, sẽ còn lại những câu chuyện đẹp để kể cho nhau nghe, để thế hệ sau hiểu rằng — trong bão giông, người Việt Nam không bao giờ bỏ rơi nhau.
Radio kỳ 226: Thực hiện ước mơ cho ba chị em Võ Thị Cẩm Ly ở Vĩnh LongRadio kỳ 226: Thực hiện ước mơ cho ba chị em Võ Thị Cẩm Ly ở Vĩnh LongRadio kỳ 226: Thực hiện ước mơ cho ba chị em Võ Thị Cẩm Ly ở Vĩnh LongRadio kỳ 226: Thực hiện ước mơ cho ba ch