Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
Chắc quí vị còn nhớ câu chuyện của 4 bà cháu Thạch Thị SênL ở Trà Vinh đúng không ạ! Câu chuyện này đã được gửi tới thính giả của chương trình SCCGĐV và biết bao giọt nước mắt của thính giả nghe Đài đã rơi vì xúc đồng. Bốn năm trước, trong cơn giận..
Có những nụ cười không vui nhưng cũng có giọt nước mắt hạnh phúc. Chúng tôi mời quý vị lắng lại trong kỳ 2 với tựa đề “Vì đó là tình người” để lòng mình cùng đi qua những cung bậc cảm xúc của yêu thương, của tình người...
...Bên trong ngôi trường ấy, những đứa trẻ đang chăm chú nhìn về phía bảng, nơi có thầy giáo đang dạy cho chúng nghe những điều hay, những điều mới đang thay đổi ở thế giới bên ngoài kia...
Với người cựu chiến binh ấy, giữa dòng lũ dữ, không có mệnh lệnh nào được ban ra…Chỉ có một mệnh lệnh rất quen thuộc đã theo ông suốt cả cuộc đời người lính: “Còn dân, là còn mình”…
Nếu ngày mai là ngày cuối cùng, tôi sẽ mỉm cười chào đón, vì bởi… tôi đã có những ngày không hề hối tiếc;
Nếu ngày mai tôi chỉ còn duy nhất một lon gạo, tôi cũng sẽ chia một nửa cho người khó khăn hơn mà tôi gặp;
Nếu ngày mai vô tình gặp bạn...