Cách đây 1 tháng, khi bệnh viện trả về, anh không nằm được mà ngày qua ngày, chỉ ngồi thở thoi thóp. Người nhà đã chuẩn bị tinh thần cho ngày anh ra đi. Lúc đó, anh bị suy tim nặng, huyết khối trong tim, tăng áp phổi, suy thận, xơ gan...
...“CHẠY ĐI CON ƠI! VỢ ƠI! HÃY CHẠY LÊN SƯỜN NÚI”
Sau tiếng hét ấy, người đàn ông bị dòng nước cuốn phăng...2 ngày sau, người ta mới tìm được ông nằm lạnh lẽo trên 1 tảng đá lớn. Vợ con ông may mắn chạy thoát, nhưng biết đến bao giờ mới nguôi ngoai...
Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.