Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
"Hậu ơi! Những điều tốt đẹp nhất mẹ đã làm cho con bằng mọi cách. Con phải cố gắng tự chăm sóc cho mình, tự đứng lên bằng đôi chân của mình, nếu có cơ hội con phải biết nắm bắt để tương lai của con được tốt đẹp..."
Mỗi sự cảm ơn giống như cánh hoa lặng lẽ, tô vẽ nên mùa xuân tươi đẹp của cuộc đời. Lương thiện với người khác cũng là khoan dung với chính mình, thấm đẫm vào vẻ đẹp của cuộc sống.
...“CHẠY ĐI CON ƠI! VỢ ƠI! HÃY CHẠY LÊN SƯỜN NÚI”
Sau tiếng hét ấy, người đàn ông bị dòng nước cuốn phăng...2 ngày sau, người ta mới tìm được ông nằm lạnh lẽo trên 1 tảng đá lớn. Vợ con ông may mắn chạy thoát, nhưng biết đến bao giờ mới nguôi ngoai...