Thái với Long là bạn... một tình bạn thật khó để tưởng tượng rằng, trên đời này tồn tại điều kỳ diệu đến lạ lùng như thế... Mọi thứ có thể thay đổi, duy có tình bạn của Thái và Long thì không!
Chúng tôi nhìn nhau đau đáu lòng, cầu mong cơn bão dừng lại đâu đó ngoài khơi xa, cơn bão sẽ tan biến nhanh trước khi kịp đổ ập vào miền Trung yêu thương, bởi ở đó, bên dòng sông Đa K Rông - Tỉnh Quảng Trị,...
Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Rồi một ngày nào đó, qua bước chân nhẹ nhàng, bạn sẽ có thể tìm thấy anh qua nụ hồng mới nở, qua tiếng chim hót, qua nụ cười của em thơ, qua sự vất vả của người lao động chân tay cực khổ hay qua sự thành công của những người ngay thẳng.
...Những giấc mơ chập chùng, những nụ cười bẽn lẽn sau những dãy đồi, sau cơ hồ nào là núi điệp trùng vây; những giấc mơ của trò nhỏ trên vai thầy, trên tay cô. Những người ngày lại ngày, day dứt làm sao có lớp học đàng hoàng, có phòng ăn ngay ngắn...