Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
Chưa bao giờ người dân ở Huyện Sìn Hồ (Tỉnh Lai Châu) và Huyện Quản Bạ (Tỉnh Hà Giang) lại chứng kiến cơn lũ kinh hoàng đến thế. Nước từ trên núi ào về cuốn phăng mọi thứ: Cha, mẹ, con...nhà cửa, ruộng vườn, trâu, bò, lợn, gà… trôi sạch theo dòng lũ dữ...
Nghe đôi vợ chồng ấy chia sẻ. Khi cười thật tươi. Lúc lại rơi nước mắt… ngồi đó lắng nghe, cảm xúc hạnh phúc khó diễn tả. Một lần nữa, Sát cánh cùng gia đình Việt muốn nói rằng, cảm ơn cô, cảm ơn chú – những người như ngọn lửa nhỏ nhưng thật ấm áp!
Yêu thương dâng đầy trong tiếng cười, trong ánh mắt, trong nụ cười của bao người. Bánh ngọt, kẹo thơm, áo ấm, dép mới... Trung thu yêu thương, trung thu vẽ giấc mơ cho em của Sát cánh cùng gia đình Việt vậy là đã đong thật đầy những niềm vui trong ký ức
...“CHẠY ĐI CON ƠI! VỢ ƠI! HÃY CHẠY LÊN SƯỜN NÚI”
Sau tiếng hét ấy, người đàn ông bị dòng nước cuốn phăng...2 ngày sau, người ta mới tìm được ông nằm lạnh lẽo trên 1 tảng đá lớn. Vợ con ông may mắn chạy thoát, nhưng biết đến bao giờ mới nguôi ngoai...