Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Hành trình đi tìm con chữ của các em nhỏ sao mà nhọc nhằn và gian nan quá. Có rất nhiều em, ba mẹ mang xuống gửi các thầy cô rồi mãi không xuống thăm. Có em vì nhớ nhà mà băng rừng cả ngày để về, khi thầy cô đi tìm được thì em đã lả đi bên đường...
Mỗi ngày anh chị đi làm thuê làm mướn nuôi 4 con ăn học, dù nghèo khó nhưng bù lại, em nào học cũng giỏi. cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua, cho đến 1 ngày- cách đây gần 1 năm, trên đường đi công chuyện, anh chị bị tai nạn xe máy.....
...20.000 ca mổ mắt, bao nhiêu cuộc đời được đổi thay? Bao nhiêu hy vọngđược viết tiếp? Bao nhiêu mái nhà thêmnhững tiếng cười? Bao nhiêu nướcmắt tủi hờn được lau khô? Bao nhiêu bữa cơm sẽ được...