Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...
Mẹ bỏ đi khi em mới 2 tháng tuổi, tuổi thơ của Dương là tháng ngày sống quanh quẩn với người ba lam lũ. Thương con thiếu vắng tình thương, ba đã hy sinh cả cuộc đời, đã cố gắng dành cho Dương những điều tốt đẹp nhất.
Xã Mỹ Chánh Tây- Huyện Phù Mỹ, Tỉnh Bình Định - một ngày đầu tháng 3. Nắng rát da người. Những người thực hiện chương trình Sát Cánh cùng Gia đình Việt đã rát lòng khi nhìn chị Định Thị Hân- 42 tuổi.
...hai câu chuyện mà chương trình sẽ gửi đến quí vị hôm nay đều có nỗi buồn sâu thăm thẳm. Mỗi nhân vật có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng rồi dường như họ đang gặp nhau ở cuối con đường tận cùng của sự bế tắc vì bệnh tật đeo bám.
“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...