Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...
...Những chia sẻ của chị lúc này đây, như một sợ dây yêu thương được nối dài và lan tỏa. Rất nhiều người muốn nghe, điều gì đã làm trái tim anh chị lay động để rồi quyết định cùng chương trình viết nên câu chuyệt tuyệt vời như thế?...
“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...