Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...
Và giữa muôn tấm lòng ấy, có những người mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương: những thành viên lặng lẽ của Ngôi nhà chung Sát cánh cùng gia đình Việt.
Cách đây gần 1 tháng, người vợ, người mẹ trẻ trong căn nhà ven sông ấy bị đột quỵ trong đêm- rồi ra đi mãi mãi. Khi phát hiện ra, trong tay chị vẫn ôm đứa con nhỏ ngủ ngon lành. Ba đứa con, đứa lớn 5 tuổi, kế 3 tuổi và út 1 tuổi- khóc nỉ non ...
...em Phạm Đình Mạnh đã thực sự khỏe và quay về quê hương - trong lồng ngực em, một trái tim khỏe mạnh đã được thay thế cho những nhịp đập yếu ớt, ngắt quãng trước đó...
Kể cho họ nghe câu chuyện của những giấc mơ của những người khác – giấc mơ tưởng chừng tuyệt vọng và mãi chôn chặt dưới đáy biển sâu nhưng đã được những trái tim nghe thấy…