Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...
Và những ngày chống chọi với dịch Covid-19 này nhất định sẽ qua đi - nay mai thôi, sẽ là những ngày nắng hửng và chúng ta lại quay trở về với nhịp sống bình thương, yên ả. Tất cả, vì chúng ta có niềm tin vào đất nước mình!
...Chân ông không mang dép, người ốm yếu và thở khó nhọc. Qua trò chuyện mới biết, ông làm nghề giác hơi xoa bóp để kiếm sống. Ông không gia đình, không vợ con. Sống lang thang, đơn độc trong bệnh tật...
Nhà là nơi luôn chào đón ta sau mỗi cuộc hành trình với những yêu thương vô bờ bến, nhưng có những ngôi nhà ngày qua ngày chứng kiến sự quay quắt của người ở trong đó, bởi ngày mưa cũng như nắng
Mỗi ngày anh chị đi làm thuê làm mướn nuôi 4 con ăn học, dù nghèo khó nhưng bù lại, em nào học cũng giỏi. cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua, cho đến 1 ngày- cách đây gần 1 năm, trên đường đi công chuyện, anh chị bị tai nạn xe máy.....