Sau 9 tháng xây dựng, ngôi trường Bế Văn Đàn với 5 phòng học, 1 phòng giáo vụ, các công trình phụ, sân chơi...đã hoàn thiện khang trang, sạch đẹp...Đẹp ngỡ ngàng như một giấc mơ của các thầy cô giáo và những đứa trò nhỏ đầu trần chân đất...
Tác phẩm ghi lại chặng hành trình biến giấc mơ của biết bao thầy cô giáo, các em nhỏ vùng sâu vùng xa, hẻo lánh...của những em học trò nghèo phải nhịn đói đến trường...
… Lòng thật tái tê, nhói buốt khi lắng nghe tiếng ê a của những đứa bé con vùng cao. Có cô bé nhỏ nhắn, hồn nhiên kể: “Nhà con cách xa trường nhiều lắm, phải đi qua bốn ngọn đồi và hai con suối mới tới nơi. Con muốn đi học để biết con chữ sau này...
Từ trên đỉnh núi cao, một dòng suối dữ đã được hình thành ngang qua những nền nhà cũ của những người dân, thẳng xuống con suối phía bên dưới thung lũng, những mảnh tôn, xoong nồi, gạch đá quyện lẫn trong bùn, đất đá, cây cối ngổn ngang...