Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Và trên con đường đó, không thể thiếu sự đồng hành, sự tin tưởng, niềm thương và đôi bàn tay ấm áp của các mạnh thường quân, của các ông bà cô chú bác, các em nhỏ gần xa
Co Lót – Mường Nhé – Điện Biên – chúng mình sẽ trở lại nơi có những đứa trẻ con với ánh mắt trong veo đang đợi chờ bên con đường trải dài hoa xuyến chi...