Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Trong mỗi phần quà mùa xuân khó mà đong đếm hết những cung bậc cảm xúc. Đến rồi đi, để nụ cười ở lại. Đến rồi đi, mang theo về niềm hy vọng trong một ngày mùa xuân. Đến rồi đi, Gửi lại đó ngày tết cho người, giữ lại Tết trong lòng mình...
Mẹ chỉ có 1 mình em thôi mà, cả cuộc đời bà chỉ có mỗi mình em là niềm vui, là động lực là sự sống và cũng là hơi thở của mẹ. Như em chia sẽ đó, nếu em có chuyện gì thì chắc mẹ không thể đi tiếp được nữa...