Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
...ngày mai thực sự bắt đầu từ ngày hôm nay khi Chú Nhân, cô Bé, Cô Lý, Cô Liên, họ ở rất xa TP.HCM, người thì ở An Giang, người thì Bến Tre, Đồng Nai... nhưng khi biết sẽ được mổ mắt miễn phí, ai cũng mừng rơn; mừng đến độ mất ăn mất ngủ...