Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Giây phút ấy, có người ba người mẹ mỉm cười hạnh phúc, ôm thật chặt những đứa con vào lòng mà vỗ về. Giây phút ấy, dẫu không còn trên cõi đời này nữa nhưng có lẽ người cha người mẹ ấy vẫn dõi theo những đứa con của mình. Ông và bà sẽ về trong tiếng lòng
Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố nghĩa tình tử tế, bao dung, nhường cơm, sẻ áo chuyện về cái nghĩa, cái tình của những thế hệ được sinh ra rồi lớn lên được nuôi dưỡng ở thành phố này
...Những mái lá ngả nghiêng, vụn vỡ, mục nát chực chờ - và phía trong ấy, có những con người cũng vụn vỡ, co rúm đợi chờ nhìn bất lực. Giữa cánh đồng mênh mông, mái lá nhà dột cột xiêu buồn trơ trọi...