Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
Ở dưới cây cầu mục nát ấy, đã có những người, những em bị rơi xuống nước.
Rằng, có con bé Nguyên- 9 tuổi trên đường đi học rồi mãi mãi không về nữa. Dòng nước dưới chân cầu đã cướp mất em.
Có nhà văn từng nói “Lòng tốt là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe, người mù có thể thấy” và trong cuộc sống này, lòng tốt sẽ không bao giờ cạn...
...Đó là sự gom góp của biết bao người đã tin tưởng vào Sát cánh cùng gia đình Việt. Không quá khó để thực hiện một điều tử tế bé nhỏ cho đời, cho người.