Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
... những đứa trẻ ấy với Trái tim đang mang vết thương của sự mất mát. Nhưng mình tin, rồi đây, những Trái tim ấy sẽ được chữa lành bởi niềm yêu thương, che chở của biết bao người - dẫu quen hay lạ.
Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Và chắc chắn rồi, trên hành trình ấy, sẽ có những ước mơ được nói lên thành lời, có những hạt mầm đã được gieo trên mảnh đất tình người; có ngọn lửa hy vọng được thắp sáng.
Má mất, chị em cô bàn bạc rồi đồng thuận – Sẽ dành tặng Má của mình, món quà mà bao người đã mong đợi - MỘT CÂY CẦU VỮNG CHẮC để người đi rồi người về trong bình an...