Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Từ nay, những vần thơ hạnh phúc sẽ râm ran trong lòng những ông những bà nơi thôn nghèo... Từ đây, nơi ấy - cầu Cửa Tả - xã An Dân – bà con mình sẽ bắt đầu trang nhật ký bình yên và ấm áp...
...Người đàn bà nghèo với 1 chân bị tật, với hàm răng trước bị rụng hết có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được ngày hôm ấy. Ngày mà bà cứ ngỡ rằng: “Như một giấc mơ cô à"...
Yêu thương dâng đầy trong tiếng cười, trong ánh mắt, trong nụ cười của bao người. Bánh ngọt, kẹo thơm, áo ấm, dép mới... Trung thu yêu thương, trung thu vẽ giấc mơ cho em của Sát cánh cùng gia đình Việt vậy là đã đong thật đầy những niềm vui trong ký ức