Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
...Bên trong ngôi trường ấy, những đứa trẻ đang chăm chú nhìn về phía bảng, nơi có thầy giáo đang dạy cho chúng nghe những điều hay, những điều mới đang thay đổi ở thế giới bên ngoài kia...
SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
...Thế rồi, sau khi ekip trở về - đã kể những câu chuyện ấy qua làn sóng của Đài, không có hình ảnh để minh họa - chỉ có những âm thanh, những tiếng nói day dứt lòng của cô và trò nơi miền xa biên giới, nơi điểm cực bắc của Tổ quốc mình...
...15 triệu đồng – đối với một người già, đôi mắt lại không thấy đường- thì đó là số tiền lớn vô cùng, là cả một gia tài không thể nào đong đếm được, vậy mà bà đã sẵn sàng vượt 1 chặng đường rất xa để đến trao tận tay những người thực hiện chương trình...