Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
...Nhưng, cũng đúng ngày hôm ấy, sẽ là ngày mà cả cuộc đời của Quỳnh và anh trai mình sẽ không bao giờ quên được. Ngày mà mẹ các em mãi mãi rời xa các con của mình...
Đã hơn 10 ngày chị nằm mê man trong phòng cấp cứu và bấy nhiêu ngày người mẹ già của chị ngồi 1 mình ngoài của phòng để đợi BS gọi mua gì cho con thì mua, rồi mỗi ngày, bà vào thăm con được 10 phút vào 6h chiều...
Khi nước rút, khi bão tan, sẽ còn lại những câu chuyện đẹp để kể cho nhau nghe, để thế hệ sau hiểu rằng — trong bão giông, người Việt Nam không bao giờ bỏ rơi nhau.
Ai sống ở miệt Cầu Kè, Trà Vinh này mà không tỏ hoàn cảnh của ông Thạch Xoài và bà Thạch Thị Phắc. Con gái, con rể bỏ đi biền biệt – nghe đâu đã có gia đình riêng hết, để lại 4 đứa cháu ngoại côi cút.