Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Một trái tim được cứu sống là một gia đình được giữ lại. Một lần giang tay là một lần trao hy vọng. Xin cảm ơn những tấm lòng đã viết nên điều kỳ diệu giữa đời thường.
...Bên bờ sông ấy, ngôi Trường Tiểu Học Trần Thới 2 đã ở đó hơn 30 năm. Biết bao thế hệ học sinh vào- ra Trường, biết bao đổi thay của cuộc đời...Thế nhưng, có một điều vẫn cũ- ấy là chiếc phà nhỏ tự chế vẫn chưa thể nghỉ ngơi...
Hạnh phúc đã về và nụ cười đã nở trên môi của cả ông lẫn bà. Mà không chỉ có nụ cười- nước mắt đã vỡ oà trên hai khuôn mặt già nua, khắc khổ, họ mừng quá mà không kìm nén được. Bởi, tất cả cứ như giấc mơ đến với họ...
...Chúng tôi nhìn về phía bên kia bờ, có 3 mẹ con đang lần dò bước lên chiếc bè mỏng manh. Người mẹ trẻ gồng mình kéo sợi dây đã được cột sẵn để chiếc bè di chuyển. Trên lưng em, đứa con nhỏ cựa quậy, còn đứa khác nữa thì loay hoay để có thể đứng vững.
...Cách đây tròn 5 tháng, chương trình đã gửi đi câu chuyện về điểm trường này, ngôi trường nhỏ lọt thỏm giữa bốn bề rừng núi, giữa sương mù, gió buốt; giữa những bộn bề chưa lúc nào nguôi trong lòng cô giáo trẻ...