Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
...Cũng như chị em bé Hằng, bé Thủy, bé Giang– đang ở trọ cùng cha mẹ ở quận Bình Tân, nếu đường đến trường dang dở thì giấc mơ trở thành phát thanh viên, dược sĩ...
Và giữa muôn tấm lòng ấy, có những người mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương: những thành viên lặng lẽ của Ngôi nhà chung Sát cánh cùng gia đình Việt.
Năm cũ sẽ nhường chỗ cho năm mới, hy vọng sẽ lại được thắp lên ; sẽ có những ngày mới để mọi người cùng cố gắng, để nỗ lực cho những điều chưa trọng vẹn, để lấp đầy cho những yêu thương còn dang dở.