Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.
Chưa bao giờ người dân miền Tây lại khát cháy những giọt nước ngọt đến thế. Chưa bao giờ, người dân miền Tây lại mỏi mòn xếp hàng dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya để chờ hứng những giọt nước ngọt đến thế...
...40 năm dòng sông ấy chở nặng một giấc mơ - và chúng tôi, những người thực hiện chương trình cùng nhiều thính giả có lẽ sẽ không bao giờ quên cuộc khảo sát ở bến sông ấy . Rừng núi bao quanh, chỉ có hoang vắng và nỗi sợ của những con người nhỏ bé.
Hôm nay, chương trình SCCGĐV đã gửi tới quí vị 2 câu chuyện, mỗi câu chuyện trước đó là một lát cắt mong manh về những ước mơ dang dở bởi sự khó khăn, chật vật.