Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Cầu Cửa Tả - Ký ức 35 năm! Chúng ta ngược chuyến tàu và dành chút thời gian về ngồi lại bên lũy tre nơi chân cầu – nơi mà mỗi khi có xe ngang qua thì có một âm thanh như bật rền cả một vùng! ...
”Bỗng chốc những giai điệu của bài hát xưa cất lên, khi ba và con vẫn ngêu ngao hát vào những buổi chiều tà, con lại thấy ba mỉm cười, trìu mến, con thấy mình bỗng như bé lại, chạy đến bên bàn tay ba, và ba dắt con đi vững online casino chãi giữa cu
Có những người mẹ, từ khi được gọi là mẹ - là những tháng ngày tảo tần, chạy vạy ngược xuôi chén cơm manh áo cho con... là những tháng ngày... khi con giờ tóc cũng đã phai màu, mẹ vuốt tóc con rồi mẹ con mình nhớ về những ngày đã qua...
Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.