Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Năm cũ sẽ nhường chỗ cho năm mới, hy vọng sẽ lại được thắp lên ; sẽ có những ngày mới để mọi người cùng cố gắng, để nỗ lực cho những điều chưa trọng vẹn, để lấp đầy cho những yêu thương còn dang dở.
Với người cựu chiến binh ấy, giữa dòng lũ dữ, không có mệnh lệnh nào được ban ra…Chỉ có một mệnh lệnh rất quen thuộc đã theo ông suốt cả cuộc đời người lính: “Còn dân, là còn mình”…