Hôm ấy, bên ngoài cánh cửa sổ là vạt nắng của ngày mới, còn bên trong này, bà Thôi, bà Kim Chi rồi bà Hà và rất nhiều người khác nữa, họ đã để lại sau lưng nỗi đau của riêng mình, giọt nước mắt của cuộc đời mình...
...“Sao nhà không có nóc”, đó là câu nói đầu tiên mà chúng tôi thốt lên khi đến đây. Vâng thưa quý vị, ngôi nhà của ông bà Hai không có nóc, ngồi ở trong nhà mà như đứng giữa cánh đồng trơ trọi...
Không chỉ vào nhà hàng, quán cơm…, những thực phẩm như thịt ôi, cá ươn còn “đi đường thẳng” vào nồi cơm của nhiều sinh viên xa nhà. Đây là sự lựa chọn bất đắc dĩ của họ khi đối phó với cuộc sống khó khăn.
Chỉ cần bạn bắt đầu bằng một ngọn cỏ, thế giới sẽ trở thành cánh đồng hoa rực rỡ. Vậy nên đừng ngần ngại trao đi ngay cả khi bạn không có gì nhiều nhặn cả...