Hôm ấy, bên ngoài cánh cửa sổ là vạt nắng của ngày mới, còn bên trong này, bà Thôi, bà Kim Chi rồi bà Hà và rất nhiều người khác nữa, họ đã để lại sau lưng nỗi đau của riêng mình, giọt nước mắt của cuộc đời mình...
Bên những khóm dừa nước, bên con rạch đầy gió, trong những tia nắng soi rõ ngôi nhà tường màu xanh, ngồi đó chuyện trò cùng bà Hai, chốc chốc bà lại nhìn về phía căn nhà mà hạnh phúc, ngờ đâu, cũng có ngày bà có nhà để ở...
Thanh Thảo của mẹ - Én nhỏ của miền đất Phương Nam – Bông hồng Thủy tinh – đã làm được việc mà không phải ai cũng làm.
Và “Én nhỏ” của mẹ sẽ vẫn tiếp tục mang theo về những “mùa xuân lớn” cho mọi người, cho cuộc đời đáng để yêu và đáng để sống này.