Hôm ấy, bên ngoài cánh cửa sổ là vạt nắng của ngày mới, còn bên trong này, bà Thôi, bà Kim Chi rồi bà Hà và rất nhiều người khác nữa, họ đã để lại sau lưng nỗi đau của riêng mình, giọt nước mắt của cuộc đời mình...
Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Có người bà đi mổ mắt ngày hôm ấy, trong miếng vải gói ghém rất cẩn thận chỉ có 3.000 đồng, nhàu cũ, vì sợ rớt, sợ mất nên bà lấy chiếc kim băng gim thật chặt trong túi, để chiều về mua miếng rau cho cháu ăn cơm