Hôm ấy, bên ngoài cánh cửa sổ là vạt nắng của ngày mới, còn bên trong này, bà Thôi, bà Kim Chi rồi bà Hà và rất nhiều người khác nữa, họ đã để lại sau lưng nỗi đau của riêng mình, giọt nước mắt của cuộc đời mình...
Có người bà đi mổ mắt ngày hôm ấy, trong miếng vải gói ghém rất cẩn thận chỉ có 3.000 đồng, nhàu cũ, vì sợ rớt, sợ mất nên bà lấy chiếc kim băng gim thật chặt trong túi, để chiều về mua miếng rau cho cháu ăn cơm
Cha khóc, Mẹ khóc – căn nhà tôn cũ kĩ, nhưng đó là tài sản cả đời Cha Mẹ góp nhặt để dựng lên cho 2 con có nơi che mưa, che nắng. Nay, không còn gì nữa cả…