Hôm ấy, bên ngoài cánh cửa sổ là vạt nắng của ngày mới, còn bên trong này, bà Thôi, bà Kim Chi rồi bà Hà và rất nhiều người khác nữa, họ đã để lại sau lưng nỗi đau của riêng mình, giọt nước mắt của cuộc đời mình...
Căn chòi lá rách tả tơi, mấy miếng tôn cũ người ta cho thấp lè tè, cái bếp không có nên bà nấu đỡ phía ngoài – mưa là khỏi nấu, cả nhà đành nhịn đói chứ sao.