Hôm ấy, bên ngoài cánh cửa sổ là vạt nắng của ngày mới, còn bên trong này, bà Thôi, bà Kim Chi rồi bà Hà và rất nhiều người khác nữa, họ đã để lại sau lưng nỗi đau của riêng mình, giọt nước mắt của cuộc đời mình...
Họ - ước mong được no lòng. Họ - thầm mong cuộc sống sớm trở lại bình thường để tiếp tục mưu sinh.
Phía trước còn có gia đình và con dại. Ước mong ấy có gì lớn lao, to tát đâu. Vậy mà, sao cứ nghèn nghẹn không trôi. Day dứt, đau đáu không nguôi.