Thạch Kiều My, ngày mai em sẽ trở về quê thắp nén nhang lên mộ của cha mà nói với cha rằng, con gái đã khỏe mạnh rồi cha ơi. Chân của con gái cũng đã dần đi lại được bình thường nữa đó cha...
Mỗi sự cảm ơn giống như cánh hoa lặng lẽ, tô vẽ nên mùa xuân tươi đẹp của cuộc đời. Lương thiện với người khác cũng là khoan dung với chính mình, thấm đẫm vào vẻ đẹp của cuộc sống.
Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua
”Bỗng chốc những giai điệu của bài hát xưa cất lên, khi ba và con vẫn ngêu ngao hát vào những buổi chiều tà, con lại thấy ba mỉm cười, trìu mến, con thấy mình bỗng như bé lại, chạy đến bên bàn tay ba, và ba dắt con đi vững online casino chãi giữa cu
Má mất, chị em cô bàn bạc rồi đồng thuận – Sẽ dành tặng Má của mình, món quà mà bao người đã mong đợi - MỘT CÂY CẦU VỮNG CHẮC để người đi rồi người về trong bình an...