Thạch Kiều My, ngày mai em sẽ trở về quê thắp nén nhang lên mộ của cha mà nói với cha rằng, con gái đã khỏe mạnh rồi cha ơi. Chân của con gái cũng đã dần đi lại được bình thường nữa đó cha...
Tác phẩm ghi lại chặng hành trình biến giấc mơ của biết bao thầy cô giáo, các em nhỏ vùng sâu vùng xa, hẻo lánh...của những em học trò nghèo phải nhịn đói đến trường...
Dù là người trao hay nhận hạnh phúc, chúng ta đều thấy lòng mình nhẹ tênh và thấy cuộc sống còn quá nhiều điều tươi đẹp. Đi giữa cuộc đời thênh thang, không ai biết ngày mai mình sẽ ra sao, còn được nhìn thấy bình minh bao lâu.
Có lẽ phải thật lâu thì những ký ức kinh hoàng ấy mới có nguôi ngoai trong trí nhớ của hàng ngàn người dân sống ở thị trấn Mường Xén và các bản của xã Tà Cạ, huyện Kỳ Sơn. Nơi dòng lũ đi qua gần như không còn gì cả.
Với Sát cánh cùng gia đình Việt, mỗi mùa xuân đến không chỉ là một thời điểm trên lịch, mà giống như một lời nhắc dịu dàng rằng, hành trình yêu thương vẫn đang tiếp diễn.