Thạch Kiều My, ngày mai em sẽ trở về quê thắp nén nhang lên mộ của cha mà nói với cha rằng, con gái đã khỏe mạnh rồi cha ơi. Chân của con gái cũng đã dần đi lại được bình thường nữa đó cha...
Con nhớ mẹ lắm! Ngày nào con cũng nhớ. Ngày nào con cũng mượn máy nội để gọi mẹ mà không được. Mẹ chặn số con rồi. Mẹ có chồng mới nên không cần anh em con nữa...
Hành trình đi tìm con chữ của các em nhỏ sao mà nhọc nhằn và gian nan quá. Có rất nhiều em, ba mẹ mang xuống gửi các thầy cô rồi mãi không xuống thăm. Có em vì nhớ nhà mà băng rừng cả ngày để về, khi thầy cô đi tìm được thì em đã lả đi bên đường...
..."Dù thế nào em cũng sẽ cố gắng ở lại TP kiếm tiền gửi về quê, chứ giờ mà bỏ cuộc về thì chỉ có lấy chồng, sinh con rồi lại quẩn quanh với nghèo khó. Em không muốn cuộc đời của 2 chị em gái sẽ khổ như mẹ"...
SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.