Thạch Kiều My, ngày mai em sẽ trở về quê thắp nén nhang lên mộ của cha mà nói với cha rằng, con gái đã khỏe mạnh rồi cha ơi. Chân của con gái cũng đã dần đi lại được bình thường nữa đó cha...
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
Mẹ ơi, cuộc đời này, nỗi sợ lớn nhất trong con – là trở về mà gác bếp lạnh căm, trở về mà không được nhìn mẹ cười, không còn được nhìn dáng mẹ thấp thỏm đợi con về...