Má mất, chị em cô bàn bạc rồi đồng thuận – Sẽ dành tặng Má của mình, món quà mà bao người đã mong đợi - MỘT CÂY CẦU VỮNG CHẮC để người đi rồi người về trong bình an...
Hạn hán, rồi nước mặn xâm nhập - ở một lát cắt khác thì có lẽ đâu là gì so với những tháng ngày ròng rã đã qua của bà con. Nước đá pha nước phèn cho loãng ra mà uống...
...Và có những giấc mơ, dù chỉ là giấc mơ bé con thôi nhưng sao mà rạo rực, sao mà hân hoan, sao mà bùi ngùi xuyến xao; sao mà chân chất như những giọt mưa rừng quyện trong vị mặn của những giọt mồ hôi...