...Tiếng cảm ơn mà cô gái Thúy Phương nói trước khi chia tay chúng ta sao mà nhẹ, mà từ tâm đến vô cùng. Một người phụ nữ nhỏ nhắn, một người vợ đang sống với tất thảy tình yêu của mình và của cả chồng mình dành cho cuộc đời này.
Ròng rã những ngày tháng 9, ngược xuôi những con dốc, len lỏi giữa những bản làng; đi giữa những cơn mưa rừng xối xả rồi cả giữa cái nắng rát da hành trang của ekip là những nụ cười mà khóe mắt rưng rưng.
...Và có những giấc mơ, dù chỉ là giấc mơ bé con thôi nhưng sao mà rạo rực, sao mà hân hoan, sao mà bùi ngùi xuyến xao; sao mà chân chất như những giọt mưa rừng quyện trong vị mặn của những giọt mồ hôi...
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng thấy hàng ngàn ngôi nhà lá rách nát, hàng ngàn căn chòi nhỏ bé, "run rẫy" trước gió mưa...chúng tôi đã thấy nhiều em nhỏ, cụ già chui dưới gầm giường để trốn cơn giông bão!