Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng phỏng vấn nhiều nhân vật đang sống trong những căn chòi lá, để rồi đau lòng khi nghe họ chia sẻ: "Nghèo quá, làm sao dám mơ có 1 nơi lành lặn để ở, làm sao mơ giấc ngủ được bình yên khi mưa về..."
Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
Một năm với những cuộc đời được sang trang mới; những trái tim được đập nhẹ nhàng trong lồng ngực; những đôi mắt sáng yêu thương tiếp tục ở lại với đời, với người...
...Nụ cười của Việt lúc chia tay giờ đây vẫn còn vẹn nguyên trước mắt, điều đó làm cho chúng tôi tin rằng, cậu bé ấy sẽ sớm chiến thắng được bệnh tật, sớm quay lại được trường lớp để viết tiếp ước mơ được trở thành Họa sĩ của mình...