Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
Ngay sau khi trò chuyện với cô Nguyễn Thị My, gần 60 tuổi....cả ekip đã bàn bạc phải đưa cô vào BV liền vì theo quan sát thì các vết thương của cô đã nặng, nhưng 1 câu hỏi đặt ra là tiền ở đâu, trong khi quỹ chương trình đã gần hết, khi đi khảo...
Hôm nay, chương trình SCCGĐV đã gửi tới quí vị 2 câu chuyện, mỗi câu chuyện trước đó là một lát cắt mong manh về những ước mơ dang dở bởi sự khó khăn, chật vật.
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
..."Dù thế nào em cũng sẽ cố gắng ở lại TP kiếm tiền gửi về quê, chứ giờ mà bỏ cuộc về thì chỉ có lấy chồng, sinh con rồi lại quẩn quanh với nghèo khó. Em không muốn cuộc đời của 2 chị em gái sẽ khổ như mẹ"...