...Đoàn SCCGĐV lên đường giữa cơn mưa giăng giăng của vùng đất Tây Nguyên, dẫu không ai nói ra, nhưng trong lòng nhiều lo lắng lắm vì con đường phía trước có lẽ lầy lội hơn những gì mà chương trình đã chia sẻ...
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.
Mẹ ơi, cuộc đời này, nỗi sợ lớn nhất trong con – là trở về mà gác bếp lạnh căm, trở về mà không được nhìn mẹ cười, không còn được nhìn dáng mẹ thấp thỏm đợi con về...
Trái tim của một người mẹ làm sao có thể ngủ ngon khi mà các con chưa thể có một mái nhà để nương náu. Một mái nhà để trở về, để được che chở qua tháng năm mưa hay nắng.
Lê Minh Giao Thủ Khoa năm nào, nay tiếp tục là Thủ Khoa…Tương lai của Giao thênh thang ở phía trước – Đó là quả ngọt mà con đã hái được sau một chặng đường dài nỗ lực không ngừng nghỉ.