...Đoàn SCCGĐV lên đường giữa cơn mưa giăng giăng của vùng đất Tây Nguyên, dẫu không ai nói ra, nhưng trong lòng nhiều lo lắng lắm vì con đường phía trước có lẽ lầy lội hơn những gì mà chương trình đã chia sẻ...
...“CHẠY ĐI CON ƠI! VỢ ƠI! HÃY CHẠY LÊN SƯỜN NÚI”
Sau tiếng hét ấy, người đàn ông bị dòng nước cuốn phăng...2 ngày sau, người ta mới tìm được ông nằm lạnh lẽo trên 1 tảng đá lớn. Vợ con ông may mắn chạy thoát, nhưng biết đến bao giờ mới nguôi ngoai...
Sát cánh cùng gia đình Việt lại mang về thêm nhiều nụ cười để nhớ, nhiều câu chuyện để kể và nhiều niềm tin để giữ - như một nhịp cầu nhỏ nối từ lòng người này sang lòng người khác, nhẹ thôi… nhưng ở lại mãi mãi.
Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua
Những giọt nước mắt đắng cay của 2 đứa trẻ trong căn nhà tơi tả đã khiến lòng những người thực hiện chương trình SCCGĐV như thắt lại. Mẹ bị tâm thần nhẹ, suốt ngày lang thang. Lúc nào tỉnh được chút thì ai thuê gì làm đó...