Món quà ấy bắt đầu từ một phong bao lì xì…
Sáng mùng 6 Tết năm ngoái, trong phòng làm việc nhỏ của chương trình, có một phong bao đặt lặng lẽ trên bàn.
Cô Hồng Thúy cứ nghĩ… ai đó lì xì đầu năm. Nhưng không.
Bên trong là 50 triệ/u đồn/g, kèm theo đó là một lá thư của Ngọc Trung - thành viên nam duy nhất của ekip:
“Chị ơi! Đây là số tiề/n các ông bà, cô chú tặng con gái Anh Thư trong tiệc thôi nôi. Vợ chồng em muốn gửi chương trình, xin được góp thêm dần cho đủ 200 triệ/u để xây một cây cầu tặng bà con.”
Cầm số tiề/n ấy trên tay, chị đã lặng đi. Vì hơn ai hết, chị hiểu những vất vả của Trung.
Ngoài thời gian làm chương trình, buổi tối, cuối tuần, lễ Tết… Trung vẫn tranh thủ làm thêm để lo cho gia đình nhỏ của mình.
Nên trong bao thư ấy, còn là sự chắt chiu. Là lời hứa.
Là cách ba mẹ chọn gieo vào trái tim con gái nhỏ của mình một hạt giống tử tế.
Chị nhớ mỗi lần đi khảo sát, Trung hay nói với chị: Ước gì em có tiền, em sẽ ủng hộ xây cầy cầu ấy…cây cầu kia…vì đã bao lần, chị em mình nghẹn đắng khi nghe ai đó chia sẻ:
- Có người đàn ông đi về khuya trên chiếc cầu tạm, không may trượt ngã. Rồi không thể về nhà được nữa.
- Có em học sinh nhà bên kia sông…đã nằm lại dưới dòng…
Những câu chuyện ấy, Trung và cả ekip mang theo trong lòng.
Nay…Ngày khánh thành, bé Anh Thư mặc áo bà ba hồng, đi bên mẹ. Nhỏ xíu thôi… mà xinh lắm.
Ba Trung hôm đó vừa là ba của Anh Thư, vừa đại diện cho ekip.
Anh Thư à…
Có thể bây giờ con chưa hiểu. Nhưng con đã có một cây cầu mang theo tình thương của gia đình mình gửi ra cuộc đời.
Ba mẹ con không chỉ xây một cây cầu bằng bê tông.
Ba mẹ con đang dựng cho con một “cây cầu” khác, cây cầu của lòng tử tế.
Một cây cầu đã đứng vững.
Một hạt giống thiện lành đã được gieo.
Và giữa đời thực còn nhiều nhọc nhằn, một gia đình nhỏ đã viết thêm cho Sát cánh cùng Gia đình Việt – HTV một câu chuyện đẹp da diết...
















