Lý do hôm nay ekip quyết định dời lại các hoạt động khác để tiếp tục gửi câu chuyên của mẹ con em Phát đi, không phải như lần trước là vận động tiền để em được mổ. Mà vì phía sau những giọt nước mắt, phía sau nụ cười của chị Thanh và em Phát ...
...Những chia sẻ của chị lúc này đây, như một sợ dây yêu thương được nối dài và lan tỏa. Rất nhiều người muốn nghe, điều gì đã làm trái tim anh chị lay động để rồi quyết định cùng chương trình viết nên câu chuyệt tuyệt vời như thế?...
Hãy tin rằng, nụ cười của bạn – dù chỉ là một tia nắng nhỏ – cũng có thể sưởi ấm cả một tâm hồn đang lạc lối, thậm chí là một người mà bạn từng nghĩ rằng họ chẳng mảy may quan tâm đến bạn.
Nhìn vào Đôi mắt ta có thể hiểu được nỗi trăn trở xúc động của ai đó về cuộc sống. Nhìn vào đôi mắt, ta có thể thấy được cái ray rứt khắc khoải; thấy được cái khát khao cháy bỏng.
Chúng tôi nhìn nhau đau đáu lòng, cầu mong cơn bão dừng lại đâu đó ngoài khơi xa, cơn bão sẽ tan biến nhanh trước khi kịp đổ ập vào miền Trung yêu thương, bởi ở đó, bên dòng sông Đa K Rông - Tỉnh Quảng Trị,...
1 năm đã qua – Không một ai có thể quên được. Nhớ để trân trọng hơn những gì mình đang có. Nhớ để hiều rằng: Những ngày tươi đẹp giúp ta quý hơn giá trị của hạnh phúc; những ngày khó khăn lại cho ta biết thích nghi với những gì đang có và chính những ngày