Bằng sự tiếp sức của biết bao người, những băng gạc được tháo ra, ánh sáng le lói bắt đầu, niềm tin thôi thúc, hy vọng được thắp lên, nụ cười nhen nhóm
Và chắc chắn rồi, trên hành trình ấy, sẽ có những ước mơ được nói lên thành lời, có những hạt mầm đã được gieo trên mảnh đất tình người; có ngọn lửa hy vọng được thắp sáng.
Nghe những chia sẻ của ông mà xúc động: Mỗi đêm mưa, tui sợ sập nhà đè trúng bả. Tui phải nằm bên cạnh che chở, nếu có gì để bảo vệ vợ mình. Không chỉ vậy, mỗi ngày, ông còn tắm cho vợ, đút từng muỗng cháo, lau từng ngón tay, bàn chân cho sạch sẽ...
...với trẻ con, hạnh phúc âu cũng chỉ đơn giản thế thôi, được ăn một bữa thật no, thật ngon và các em biết rằng - mình luôn được yêu thương và che chở cho dù sớm hay muộn.