“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...
Mẹ mình nói, các em phải cố gắng gấp mười ngàn lần mới có thể đạt tới điểm khởi đầu của hầu hết tụi mình: ăn no, mặc sướng, được tiếp cận với trường lớp, mạng xã hội, sách vở, được học tiếng Anh miễn phí trên Youtube...
...khi ngồi trò chuyện với cô Kính Viên, thỉnh thoảng lại nhìn thấy bàn tay cô run run lấy chiếc khăn nhỏ trong túi ra lau nước mắt, lòng HT như thắt lại- cảm xúc này làm sao tả xiết- vị sư cô đã 75 tuổi nhỏ thó trong bộ áo lam, đôi dép cũ sờn...
Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.