Có gần 150 em học sinh - mỗi ngày vượt núi hàng chục km để tìm con chữ trong ngôi trường bằng tre nứa thô sơ. Những cây cột bằng cây được dựng tạm 4-5 năm nay thì mục nát hết, không biết sập lúc nào...
“Bao giờ mẹ có tiền sẽ cất nhà lại”- lời hứa ấy của mẹ đã nhiều năm trôi qua rồi, nhưng chưa thể thực hiện được. Bởi, ba thì đã đi tìm hạnh phúc mới. Chỉ có mẹ đi làm mướn và anh 2 đi phụ hồ nuôi 6 thành viên trong gia đình, ăn uống còn không đủ...
SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
Bên này là nhà của má, bên kia là nhà của con; bên này là nhà tui, bên kia là nhà bạn... Bên kia là những ký ức của những ngày đã qua để bên này giờ là ký ức của những ngày vui...