Có gần 150 em học sinh - mỗi ngày vượt núi hàng chục km để tìm con chữ trong ngôi trường bằng tre nứa thô sơ. Những cây cột bằng cây được dựng tạm 4-5 năm nay thì mục nát hết, không biết sập lúc nào...
Có những nhịp cầu nối hai bờ sông. Có những nhịp cầu nối ước mơ với hiện thực. Và có những ánh sáng trở lại trong đôi mắt người già, đủ để mùa xuân về sớm hơn một chút. Đó là hành trình bền bỉ mà “Sát cánh cùng gia đình Việt” đã và đang tiếp tục...
Sống thì có hẹn hò hôm nay ngày mai. Còn chết thì
chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước... Và những ngày mà
chúng ta đang sống, may mắn còn có cơ hội để nhìn lại, ngẫm về
những lời hẹn để thấy mình sẽ phải làm gì khi còn có thể.
Trái tim của một người mẹ làm sao có thể ngủ ngon khi mà các con chưa thể có một mái nhà để nương náu. Một mái nhà để trở về, để được che chở qua tháng năm mưa hay nắng.
Cách đây không lâu chúng tôi đã gửi đến quí vị câu chuyện của anh chị: Anh một cái bướu hơn 2 kg, cả cục bướu thụng xuống dưới, che hết 1/2 khuôn mặt, rất nhiều người không dám nhìn vào mặt anh.