Có gần 150 em học sinh - mỗi ngày vượt núi hàng chục km để tìm con chữ trong ngôi trường bằng tre nứa thô sơ. Những cây cột bằng cây được dựng tạm 4-5 năm nay thì mục nát hết, không biết sập lúc nào...
Chúng mình sẽ luôn ghi nhớ một điều, đó là cuộc đời con người không dễ dàng, bao đắng cay mặn ngọt, lúc vui buồn hợp tan, chúng ta vẫn phải sống tốt, cần sống một cuộc sống theo cách mà mình muốn.
Và những ngày chống chọi với dịch Covid-19 này nhất định sẽ qua đi - nay mai thôi, sẽ là những ngày nắng hửng và chúng ta lại quay trở về với nhịp sống bình thương, yên ả. Tất cả, vì chúng ta có niềm tin vào đất nước mình!
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.
...40 năm dòng sông ấy chở nặng một giấc mơ - và chúng tôi, những người thực hiện chương trình cùng nhiều thính giả có lẽ sẽ không bao giờ quên cuộc khảo sát ở bến sông ấy . Rừng núi bao quanh, chỉ có hoang vắng và nỗi sợ của những con người nhỏ bé.