...Nghe các thầy cô giáo chia sẻ mà nao lòng, trời mưa bão- mái tôn có thể bay bất cứ lúc nào, cây có thể sập trong tích tắc- làm sao tin được trong ngôi trường với những hiểm nguy luôn rình rập ấy- ngày ngày tiếng của tụi trẻ vẫn ê a...
Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
Chưa bao giờ người dân miền Tây lại khát cháy những giọt nước ngọt đến thế. Chưa bao giờ, người dân miền Tây lại mỏi mòn xếp hàng dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya để chờ hứng những giọt nước ngọt đến thế...