...Những giấc mơ chập chùng, những nụ cười bẽn lẽn sau những dãy đồi, sau cơ hồ nào là núi điệp trùng vây; những giấc mơ của trò nhỏ trên vai thầy, trên tay cô. Những người ngày lại ngày, day dứt làm sao có lớp học đàng hoàng, có phòng ăn ngay ngắn...
... Bao nhiêu tuổi thì bé con sẽ được gọi là người lớn? Bao nhiêu tuổi thì bé con sẽ không phải sống một cuộc đời thiếu thốn đến tha hương xứ người? Bao nhiêu tuổi thì bé con đủ lớn để không phải khóc vì đói, không phải khóc vì đêm mưa...
... Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và, không phai mờ theo năm tháng”...
Vậy là mùa Vu lan - mùa báo hiếu đã đến theo những cơn mưa chiều tháng bảy. Hôm nay, SCCGĐV sẽ là một chương trình đặc biệt nói về chủ đề Mẹ. Mong rằng, những câu chuyện mà chúng tôi khơi gợi sẽ giúp cho những người con dù ít dù nhiều có thể nhìn lại
...Chỉ cần một cây cầu thôi, kiên cố một chút – đường đến trường của bọn trẻ sẽ nhẹ nhàng hơn. Rồi những người dân sống trong vùng nữa, tự tin mà đi làm ăn, yên lòng lao động trên những ruộng đồng.
Trong 2 ngày, chưa tính thời gian di chuyển từ TP. HCM đến Kiến Giang, rồi từ KG qua Cà Mau và CM về lại TP. HCM, mất hết gần 20 tiếng đồng hồ ngồi trên xe...
...Chân ông không mang dép, người ốm yếu và thở khó nhọc. Qua trò chuyện mới biết, ông làm nghề giác hơi xoa bóp để kiếm sống. Ông không gia đình, không vợ con. Sống lang thang, đơn độc trong bệnh tật...