Mùa Xuân, Tết – Tết, nghĩa là hy vọng và Sát cánh cùng gia đình Việt hy vọng triệu trái tim sẽ cùng đồng hành đem trao những hy vọng ấy. Và mỗi phần quà có là bao, nhưng với người nghèo: Đó là tết!
Ròng rã những ngày tháng 9, ngược xuôi những con dốc, len lỏi giữa những bản làng; đi giữa những cơn mưa rừng xối xả rồi cả giữa cái nắng rát da hành trang của ekip là những nụ cười mà khóe mắt rưng rưng.
...hai câu chuyện mà chương trình sẽ gửi đến quí vị hôm nay đều có nỗi buồn sâu thăm thẳm. Mỗi nhân vật có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng rồi dường như họ đang gặp nhau ở cuối con đường tận cùng của sự bế tắc vì bệnh tật đeo bám.
Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
Hành trình đi tìm con chữ của các em nhỏ sao mà nhọc nhằn và gian nan quá. Có rất nhiều em, ba mẹ mang xuống gửi các thầy cô rồi mãi không xuống thăm. Có em vì nhớ nhà mà băng rừng cả ngày để về, khi thầy cô đi tìm được thì em đã lả đi bên đường...
...Những câu hỏi mà An Khuê và Hoàng Anh gửi đến nhau thật ngây thơ, trong sáng đúng tuổi của các con; nhưng chất chứa phía sau ấy có rất nhiều điều mà người lớn chúng ta cũng phải lặng lại để suy ngẫm...