…Em ở Sóc Trăng, gia đình gồm 9 người, cha em 60 tuổi phải đi làm thuê, làm mướn, mẹ em thần kinh không ổn định, người anh và em gái của em bị bệnh tâm thần. Anh 2 thường xuyên đánh đập người thân, có khi đốt nhà...
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Nghe đôi vợ chồng ấy chia sẻ. Khi cười thật tươi. Lúc lại rơi nước mắt… ngồi đó lắng nghe, cảm xúc hạnh phúc khó diễn tả. Một lần nữa, Sát cánh cùng gia đình Việt muốn nói rằng, cảm ơn cô, cảm ơn chú – những người như ngọn lửa nhỏ nhưng thật ấm áp!