Dù ở đâu, cả nước cũng đều đang hướng về Sài Gòn, mong cho Sài
Gòn mau khỏe bởi ai cũng có một phần trái tim đang đặt tại Sài Gòn. Đó chính là những giá trị của tình ruột thịt, nghĩa đồng bào luôn thường trực trên mảnh đất Việt, trong con người Việt.
Có lẽ với chú Đặng Văn Lành- ở Huyện Phú Tân- Tỉnh An Giang là một người đàn ông như thế. 13 năm sau ngày vợ mất, chú chưa có một ngày được vui và nụ cười cũng mất đi từ đó.
Lời nói cổ tích, những câu chuyện mà khi đọc - con cảm thấy lòng thật hạnh phúc. Trong đó, có câu chuyện "Chuyện của Dũ" - chuyện hồi sinh một cuộc đời
Em 28 tuổi, chồng em 31 tuổi, bị mù 13 năm nay. Với ước mơ chồng có thể nhìn thấy khuôn mặt của mình, ánh mắt của đứa con mới sinh. Em đã tự nguyện xin hiến tặng giác mạc 1 bên mắt cho chồng- điều đó đồng nghĩa em sẽ chỉ còn lại 1 con mắt. Em lên chư
Lý do hôm nay ekip quyết định dời lại các hoạt động khác để tiếp tục gửi câu chuyên của mẹ con em Phát đi, không phải như lần trước là vận động tiền để em được mổ. Mà vì phía sau những giọt nước mắt, phía sau nụ cười của chị Thanh và em Phát ...
...Học trò không thấy cả chữ trên bảng, tay chân thì cũng cóng lại, tê lạnh hết những ngón tay. Lớp mù sương – trò thì tê tái bởi, lớp học không phải được làm bằng bê tông lợp ngói – mà lớp học được dựng nên bởi những thanh gỗ, những tấm bạt...