Dù ở đâu, cả nước cũng đều đang hướng về Sài Gòn, mong cho Sài
Gòn mau khỏe bởi ai cũng có một phần trái tim đang đặt tại Sài Gòn. Đó chính là những giá trị của tình ruột thịt, nghĩa đồng bào luôn thường trực trên mảnh đất Việt, trong con người Việt.
Có nhà văn từng nói “Lòng tốt là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe, người mù có thể thấy” và trong cuộc sống này, lòng tốt sẽ không bao giờ cạn...
Và trên con đường đó, không thể thiếu sự đồng hành, sự tin tưởng, niềm thương và đôi bàn tay ấm áp của các mạnh thường quân, của các ông bà cô chú bác, các em nhỏ gần xa
SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
Ngay sau khi trò chuyện với cô Nguyễn Thị My, gần 60 tuổi....cả ekip đã bàn bạc phải đưa cô vào BV liền vì theo quan sát thì các vết thương của cô đã nặng, nhưng 1 câu hỏi đặt ra là tiền ở đâu, trong khi quỹ chương trình đã gần hết, khi đi khảo...