Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
...“Sao nhà không có nóc”, đó là câu nói đầu tiên mà chúng tôi thốt lên khi đến đây. Vâng thưa quý vị, ngôi nhà của ông bà Hai không có nóc, ngồi ở trong nhà mà như đứng giữa cánh đồng trơ trọi...
Ai sống ở miệt Cầu Kè, Trà Vinh này mà không tỏ hoàn cảnh của ông Thạch Xoài và bà Thạch Thị Phắc. Con gái, con rể bỏ đi biền biệt – nghe đâu đã có gia đình riêng hết, để lại 4 đứa cháu ngoại côi cút.
Chúng mình sẽ luôn ghi nhớ một điều, đó là cuộc đời con người không dễ dàng, bao đắng cay mặn ngọt, lúc vui buồn hợp tan, chúng ta vẫn phải sống tốt, cần sống một cuộc sống theo cách mà mình muốn.