Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
Đây là chương trình đặc biệt đón chào năm mới, khép lại một năm cũ với những dấu ấn rất lớn mà chương trình SCCGĐV đã ghi được trên nhiều nẻo đường gia đình Việt,chúng tôi tin rằng trong năm 2016 này, SCCGĐV sẽ làm tốt hơn vai trò của mình.
Mẹ ơi, con không thể làm trọn vẹn chữ hiếu với ba mẹ, không có nhiều thời gian dành cho ba mẹ, cho gia đình – nhưng con luôn cần, mãi mãi cần gia đình, cần mẹ khỏe mạnh để ở đó đợi con về - Hứa nha Mẹ, hãy ở bên Ba và chúng con dài nhất có thể…
Có những nhịp cầu nối hai bờ sông. Có những nhịp cầu nối ước mơ với hiện thực. Và có những ánh sáng trở lại trong đôi mắt người già, đủ để mùa xuân về sớm hơn một chút. Đó là hành trình bền bỉ mà “Sát cánh cùng gia đình Việt” đã và đang tiếp tục...
Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
Mẹ ơi, cuộc đời này, nỗi sợ lớn nhất trong con – là trở về mà gác bếp lạnh căm, trở về mà không được nhìn mẹ cười, không còn được nhìn dáng mẹ thấp thỏm đợi con về...